"Căn nhà nhỏ của nhà họ Tần." Có người kinh hãi kêu lên: "Cháy rồi!"
Cạch...
Tiếng di động rơi xuống đất. Điện thoại của cô mãi không có ai bắt máy...
Thời Cẩn như nổi điên lên chạy về phía có ánh lửa.
Tần Hành ở phía sau quát lớn: "Thời Cẩn, không được đi!"
Anh không thèm quay đầu lại, chỉ trong nháy mắt, bóng dáng đã chìm vào bóng đêm. Tần Hành xanh mặt gọi bà Chương và bà Vân: "Hai người ở lại tiễn khách."
Bà Chương, bà Vân gật đầu, vẻ mặt rất khác nhau.
Tần Hành nói xin lỗi với khách khứa rồi rời tiệc đi trước, không hề giải thích nhiều, chỉ nói là không cẩn thận bị cháy. Khi ông ta đến được căn nhà nhỏ thì thế lửa đang mạnh, cửa lớn đóng chặt, Thời Cẩn đang dùng sức đạp cửa. Cánh cửa bằng kim loại đã sớm bị nung bỏng rẫy, thiêu đốt đôi tay anh đỏ bừng lên nhưng anh cũng không biết đau, dùng tay không đẩy cửa.
"Sênh Sênh!"
"Sênh Sênh!"
Căn bản không biết trong nhà có người hay không, cũng không nghe thấy tiếng trả lời. Lý trí của Thời Cẩn cũng chẳng còn sót lại bao nhiêu, ra sức gọi tên Khương Cửu Sênh.
Ầm một tiếng, cửa bị đá mở tung ra. Thời gian cấp bách nên không kịp suy nghĩ nhiều, Thời Cẩn lập tức cởi áo khoác, lấy nước mà người làm đang dùng để dập lửa tẩm ướt áo rồi choàng lên người.
Tần Hành lập tức nhìn ra ý đồ của anh, lạnh mặt ra lệnh: "Lửa quá lớn, mày không được phép đi vào."
Thời Cẩn làm ngơ, lại giội một thùng nước lên người xong xoay người định xông vào trong biển lửa.
Không ai dám tiến lên ngăn cản. Tần Hành tự mình đi qua giữ chặt anh lại: "Mày không nghe thấy lời tao nói hả?" Vì một người phụ nữ mà không còn một chút bình tĩnh nào, Tần Hành nổi giận: "Lửa lớn như vậy, mày muốn đi vào chịu chết à?"
Thời Cẩn hất mạnh ông ta ra: "Không cần ông quan tâm."
Tần Hành quát to: "Thời Cẩn!"
Anh quay đầu lại, giống một con dã thú đang nổi giận, trong mắt chỉ có sự công kích: "Cút!"
Một đôi mắt đằng đằng sát khí.
Tám năm trước, tính mạng Khương Cửu Sênh như chỉ mành treo chuông, anh cũng như thế này. Tám năm sau, quanh đi quẩn lại, anh vẫn vì người phụ nữ đó mà hủy trời diệt đất, thậm chí lao đầu vào chỗ chết.
Gương mặt Tần Hành hoàn toàn lạnh băng, ông ta ra lệnh cho vệ sĩ phía sau: "Ngăn nó lại cho tao."
Bảy, tám tên vệ sĩ tiến lên, vây quanh Thời Cẩn. Đôi mắt anh đỏ ngầu, anh không nói thêm nửa lời đã trực tiếp động thủ, xuống tay rất nặng, toàn bộ đều là chiêu thức giết người.
Bàn tới quyền cước, nhà họ Tần không có ai tàn nhẫn hơn Thời Cẩn, bảy, tám người cùng lên cũng không phải là đối thủ của anh. Chẳng bao lâu sau, trên mặt đất đã có mấy người nằm la liệt, sắc mặt trắng bệch chứng tỏ bị thương không nhẹ.
Tần Hành vẫy tay, lại một đợt người nữa tiến lên phía trước.
Thời Cẩn rút luôn một khẩu súng từ bên hông một người trên mặt đất, lên đạn, ngắm bắn: "Ai dám ngăn cản tôi, tôi sẽ bắn chết người đó."
Tất cả mọi người dừng lại.
Tài bắn súng của cậu Sáu trước giờ chưa bao giờ thất thủ.
Tần Hành há hốc miệng, tức giận đến mức không nói ra lời, một thoáng hung ác nham hiểm trong mắt càng tích càng nồng, trừng mắt nhìn Thời Cẩn dứt khoát xoay người, chạy vào trong đám lửa đang cháy hừng hực kia.
"Thời Cẩn!"
Một giọng nữ bỗng vang lên, gọi anh lại.
Lúc này anh mới chậm chạp quay đầu.
Là Sênh Sênh của anh...
Khương Cửu Sênh ném người cô đang túm trong tay xuống, chạy tới kéo Thời Cẩn lại, nghiêm mặt nói với anh: "Lần sau, trong tình huống không xác định thì không được mạo hiểm như vậy nữa."
Quả thực anh đã quá hấp tấp, điện thoại gọi không được, anh cũng không xác định được cô có ở trong nhà hay không. Nhưng biết làm sao bây giờ, cho dù biết rõ là cạm bẫy, anh cũng phải nhảy vào, lỡ như có thì sao đây? Lỡ như cô ở bên trong đó...
Thời Cẩn nặng nề thở hắt ra một hơi, giữ chặt tay cô, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh: "Em đi đâu vậy?"
"Bắt tên phóng hỏa." Cô kéo anh ra xa đám cháy một chút, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay anh nóng bỏng lại còn hơi sưng tấy, lập tức đau lòng vô cùng: "Bỏng đỏ hết cả lên rồi."
Thời Cẩn lắc đầu: "Không sao, anh không đau."
Khương Cửu Sênh cũng không quan tâm đến người ngoài, chỉ ghé đầu nhẹ nhàng thổi tay cho anh, sau đó mới cẩn thận nắm lại trong tay mình. Cô chỉ người bị cô bắt giữ, nói: "Bốn phía xung quanh nhà đều có xăng, là ông ta cố ý phóng hoả."
Ánh mắt Thời Cẩn lạnh lẽo dừng lại ở trên người tên kia.
Ông ta quỳ trên mặt đất, run rẩy mở miệng cầu xin tha thứ: "Ông Tần tha mạng, cậu Sáu tha mạng, tôi không dám nữa, không dám nữa."
Giọng nói rất già nua, là một người đã lớn tuổi.
Sắc mặt Thời Cẩn lạnh như băng: "Ngẩng đầu lên."
Người nọ run rẩy ngẩng đầu. Ông ta chừng sáu mươi tuổi, là người chăm sóc vườn hoa cho nhà họ Tần.
Một người làm, cho dù ăn gan hùm mật gấu cũng không dám một mình phóng hỏa, nhất định là nghe lệnh làm việc. Trong tay Thời Cẩn còn cầm súng, nhìn ngắm như cố tình cũng giống như vô ý, giọng nói rất thấp, cũng không áp bách: "Là ai sai khiến ông?"
Ông già cúi đầu, lắp ba lắp bắp: "Là, là..."
Nòng súng di chuyển, Thời Cẩn trầm giọng, hỏi: "Ai?"
Ông già ngẩng đầu bật thốt ra: "Là cậu Tư, là cậu Tư!"
Khách khứa đã ra về hết, cả đám người nhà họ Tần già trẻ lớn bé đều có mặt, không ai lên tiếng chỉ đứng đó xem diễn. Mũi giáo lại đột nhiên chỉ về phía cậu Tư nhà bà Hai, lúc này bà Vân không bình tĩnh được nữa, lớn tiếng bác bỏ: "Ông nói dối! Vì sao thằng Tư phải phóng hỏa? Ông không có chứng cớ thì đừng ở đây ngậm máu phun người, không muốn sống nữa đúng không!"
Ông ta rất nhanh tiếp lời: "Tôi có chứng cớ." Sau đó sờ trong túi vài cái rồi lấy ra một cái bật lửa đưa tới, dường như rất sợ hãi, mồm miệng run rẩy nói: "Là cậu Tư cho tôi, bảo tôi thiêu, thiêu chết Khương Cửu Sênh."
Cậu Tư nhà họ Tần ham chơi, có sở thích thu thập bật lửa. Cái bật lửa màu bạc kia chính là cái mà cậu Tư nhà họ Tần thích nhất, thậm chí bên trên còn có cả chữ khắc.
Bằng chứng quá rõ ràng.
Bà Vân cực kỳ hoảng sợ: "Ông nói bậy, chỉ một cái bật lửa, sao tính là chứng cứ được!"
So với sự kinh hoảng của bà Vân thì Tần Tiêu Dật bên cạnh bà ta lại bình tĩnh hơn nhiều. Cô ta vỗ tay bà Vân trấn an, rồi nói với Tần Hành: "Ba, chỉ là một cái bật lửa thôi, có thể là anh Tư làm mất, cũng có thể là người nào đó tay chân không sạch sẽ lấy trộm từ trong phòng anh ấy ra, không thể coi là chứng cớ được. Hơn nữa, nếu thật sự là anh Tư muốn phóng hỏa giết người, cũng sẽ không ngu ngốc đến mức lưu lại chứng cứ rõ ràng như vậy đâu."
Bà Chương và Tần Minh Lập đều không lên tiếng, chỉ đứng xem kịch hay.
Tần Hành trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: "Thằng Tư đâu? Người đi đâu rồi? Gọi nó tới đây nói cho rõ ràng."
Bà Vân nhất thời không trả lời được.
Sắc mặt Tần Hành thoáng trầm xuống: "Nó đâu rồi?"
Bà Vân thầm mắng tên nhóc hư đốn kia mấy lần, có phần chột dạ nói: "Tôi… tôi cũng không biết, nó chỉ nói đi hóng gió, cũng không nói đi đâu."
Tần Hành vừa nghe liền nổi đóa: "Thằng mất nết, nếu nó còn không…"
Đúng lúc này, phịch một tiếng, cửa sổ tầng hai của căn nhà nhỏ vỡ tan dưới thế lửa hừng hực, tiếng của một thứ gì đó rất lớn rơi xuống, cùng với đó là tiếng hét thảm thiết: "Đ*t mợ!"Tất cả mọi người cùng nhìn về phía cái thứ lăn trên mặt đất hai vòng, cuộn thành một đống rồi còn hùng hổ mắng chửi kia: "Bỏng chết bố mày rồi!"
Bà Vân kêu to: "Thằng Tư!"
Cái đống trên mặt đất bị quần áo bọc lấy, lúc này mới kéo toạc ra, để lộ một cái đầu, gương mặt vô cùng giống bà Vân đã bị hun đỏ bừng, có chút ngây ngốc nhìn một đám người trước mắt.
Không phải thằng Tư thì còn là ai vào đây nữa?
Bà Vân sửng sốt chừng năm giây, sau đó mới hỏi: "Sao… sao anh lại đi ra từ chỗ đó?"
Tần Tiêu Chu đứng dậy, ném chiếc áo khoác của bộ âu phục đã bị đốt tơi tả xuống đất, ánh mắt như có như không cũng không biết nhìn chỗ nào, sau đó lập tức cúi đầu, sờ mũi, nói: "Trời tối quá, con đi nhầm nhà."
Bà Vân cạn lời.
Chỉ sợ không phải bà ta đẻ ra một thằng con trai, mà là một thằng ngốc mới đúng.
Tần Tiêu Chu cũng không thèm nhìn vẻ mặt sắc lạnh của Tần Hành, đi thẳng đến trước mặt gã phóng hỏa, nhấc chân đạp một cái: "Con m* nó chứ, còn dám khóa cửa lại, muốn thiêu chết ông đây à!" Ông già bị hắn ta đạp liền kêu thảm thiết không ngừng, hắn ta còn chưa hết giận, nhảy dựng lên đánh: "Ông đi chết đi!"
Bị hắn ta đấm đá như vậy, ông già kia không chịu nổi, ôm đầu mở miệng cầu xin tha thứ: "Cậu Tư, cậu tha cho tôi."
"Cậu Tư tha mạng."
Tần Tiêu Chu lại đạp cho một cái nữa: "Tha cái bà nội ông!" Nếu không phải hắn ta mạng lớn, nhảy cửa sổ xuống thì chẳng phải là sẽ bị chết cháy sao, càng nghĩ càng điên tiết, muốn đạp chết lão già này.
Tần Hành quát bảo ngưng lại: "Đủ rồi."
Tần Tiêu Chu lại đạp một cái nữa rồi mới dừng lại, ngẩng đầu. Không biết lại nhìn thấy ai mà hắn lại vội cúi đầu, mắt đảo lung tung, sờ sờ lỗ tai rồi lại sờ sờ cái gáy.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Ánh mắt ông lão lập lòe, ấp úng nửa ngày cũng không trả lời Tần Hành.
Bà Vân hừ một tiếng: "Ông à, tôi thấy việc này quá rõ rồi mà. Có người muốn hắt nước bẩn lên người thằng Tư nhà mình, lấy cái bật lửa này để vu oan giá họa cho nó thôi." Ánh mắt bà Vân như có như không, liếc nhìn sang bà Chương: "Nếu không phải thằng Tư đi nhầm nhà, thiếu chút nữa tự thiêu chết mình, chỉ sợ còn không rửa sạch được tội danh phóng hỏa ấy chứ."
Sắc mặt bà Chương rất khó coi.
Ôn Thi Hảo lại chen lời nói: "Ai biết được liệu có phải chú ấy vừa ăn cướp vừa la làng hay không."
Bà Vân tức giận trừng mắt: "Cô có ý gì?"
Vẻ mặt cô ta không chút thay đổi: "Nói sao thì ý vậy."
Trái lại, Tần Minh Lập chỉ yên lặng theo dõi tình hình, không vui không giận, không hề có chút sợ hãi.
Bà Vân tức giận đến phát điên, chỉ về phía gã phóng hỏa quát to: "Ông còn không mau nói thật!"
Trong tay ông già kia vẫn còn cầm bật lửa, run run rẩy rẩy nói: "Là, là cậu Tư."
Tần Tiêu Chu đạp một chân qua: "Dám vu oan này!" Hắn ta đang muốn xắn tay áo lên đánh người thì một ánh mắt lướt qua đỉnh đầu. Hắn ngẩng lên, nhìn thấy ánh mắt Thời Cẩn, tối đen mà hun hút như một cái giếng sâu.
Hắn ta dừng tay, lui về sau một bước.
Thời Cẩn che chắn cho Khương Cửu Sênh ở phía sau, nâng tay, họng súng để ở trên đầu ông già: "Tôi hỏi lần nữa, là ai sai khiến. Ông có thể nói dối, có điều, nếu bị tôi điều tra ra, tôi sẽ lấy mạng của ông đó."
Chân ông già mềm nhũn, ông ta ngồi bệt trên mặt đất: "Là, là cậu Ba, là cậu Ba!"
Tần Hành nhướng mắt, ánh mắt nóng như đuốc: "Là mày à?"
Tần Vân Phi lập tức quỳ xuống, sắc mặt trắng bệch: "Ba nguôi giận, con chỉ nhất thời hồ đồ thôi mà. Con không cam lòng, con ghen tị với Thời Cẩn, cho nên mới bất chợt bị ma xui quỷ khiến." Anh ta quay đầu lại liếc nhìn Thời Cẩn một cái, vẻ mặt tức giận bất bình, nhưng khi quay đầu lại, trong ánh mắt chỉ còn sự kinh hoàng khiếp sợ: "Con xin ba bỏ qua cho con một lần, sau này con sẽ sửa, con không dám mơ mộng ảo tưởng nữa."