Editor: Nguyetmai
Cửa phòng bị đẩy ra, hình như anh nhìn thấy ảo giác. Anh thấy Sênh Sênh mà anh thích, bước đến bên anh.
Cô đứng ở nơi có thể dễ dàng đưa tay chạm tới, khẽ gọi tên anh.
"Vũ Văn."
"Vũ Văn."
Anh đưa tay, muốn bắt lấy cô: "Sênh Sênh."
Cô quỳ xuống nắm lấy tay anh, chạm vào mặt anh: "Vũ Văn, là em đây." Cô cúi người, ghé vào tai anh yêu kiều dịu dàng nói: "Em giúp anh nhé, được không?"
Có mùi nước hoa xa lạ, trộn lẫn với mùi hương của rượu Brandy.
Vũ Văn Xung Phong bất ngờ rút tay về: "Đừng chạm vào tôi!"
Không phải cô ấy, người phụ nữ này không phải cô ấy.
Sênh Sênh mà anh thích, có một đôi mắt hoa đào xinh đẹp, lúc cười lên vừa trong trẻo lạnh lùng, lại vừa có ánh sáng ấm áp.
"Vũ Văn."
"Vũ Văn."
Từ Trăn Trăn quỳ ở trước giường, vội vàng kêu lên.
Anh như không nghe thấy, cuộn tròn người trong chăn, thẫn thờ nhìn chằm chằm lên ngọn đèn, ánh mắt dần trở nên trống rỗng, rời rạc. Anh đang run rẩy, run lẩy bẩy gọi tên một người: "Sênh Sênh, Sênh Sênh..."
Khương Cửu Sênh, lại là Khương Cửu Sênh!
Trong nháy mắt, hốc mắt Từ Trăn Trăn nóng bừng. Cô ta đưa tay, vén chăn lên.
"Két."
Cánh cửa phòng bị đóng lại.
Bà Đường khóa trái cửa bên ngoài, rút chìa khóa ra, nhếch môi cười thành tiếng. Bà ta quay đầu, nụ cười trên miệng biến mất hoàn toàn: "Không được phép mở cửa cho nó."
Bác sĩ và ý tá đều bị điều đi, cả căn nhà, ngoại trừ bà Đường, chỉ còn có một người làm là vú Lưu.
Vú Lưu nơm nớp lo sợ, toát mồ hôi: "Bà chủ, chuyện này không được đâu, đến lúc cậu chủ tỉnh lại... "
Cảm xúc của bà Đường không ổn định, giọng nói bỗng nhiên cất cao: "Chờ nó tỉnh lại, thì gạo đã nấu thành cơm, nó không muốn cũng phải muốn." Bà ta cúi đầu, nhìn chiếc chìa khóa trong tay. Cười cười nói nói như đang tự nhủ với mình: "Vũ Văn Đàm Sinh, chắc sẽ tức giận lắm nhỉ, ha ha ha ha ha..."
Trước kia bà chủ tự làm khổ mình cũng được, tự sát cũng được, nhưng xưa nay đều không gọi điện thoại cho cậu chủ, chẳng trách lần này lại khác, thì ra bà chủ gọi cậu chủ tới, là có ý đồ riêng.
Vú Lưu nghĩ tới đây liền run rẩy.
"Bà mà dám mở cửa," Gương mặt bà Đường vẫn còn ốm yếu, không có một chút màu máu, con ngươi lại đỏ như máu: "Tôi cũng sẽ nhốt bà lại."
Vú Lưu há hốc mồm, không dám nói gì nữa.
Tối nay Tạ Đãng có một chương trình. Cậu ta vừa rời khỏi phòng thu thì Khương Cửu Sênh gọi điện thoại đến.
Cậu ta chớp mắt, tâm trạng rất tốt: "Alô." Giọng nói lười biếng mà thoải mái, lại còn giả vờ như không vừa ý, ra vẻ làm cao: "Giờ này còn tìm tôi làm gì, không định cho tôi nghỉ ngơi à!"
"Cậu có biết Vũ Văn ở đâu không?"
Tạ Đãng nghe thấy giọng nói của cô rất gấp gáp.
Cậu ta không dám đùa giỡn nữa, lập tức trở nên nghiêm túc: "Bà Đường lại giở trò, khoảng bảy, tám giờ gì đó bà ta gọi anh ấy về nhà." Trong điện thoại im lặng một chút, Tạ Đãng vội vàng hỏi: "Làm sao vậy?"
"Hình như anh ấy xảy ra chuyện rồi." Khương Cửu Sênh không kịp giải thích, vơ lấy chìa khóa xe và áo khoác ra cửa: "Tôi đi đến nhà Vũ Văn trước, cậu cũng mau tới đây đi."
"Được."
Từ Ngự Cảnh Ngân Loan đến biệt thự của nhà họ Vũ Văn mất gần nửa tiếng đi đường.
Người mở cửa cho Khương Cửu Sênh là vú Lưu. Khương Cửu Sênh đã từng gặp bà. Cô từng đến biệt thự này một lần vào ba năm trước, nhưng cũng chỉ gặp qua vú Lưu, chứ chưa từng gặp mặt ba mẹ của Vũ Văn Xung Phong.
Vú Lưu hơi kinh ngạc vì giờ này vẫn có khách tới, nhưng vẫn chu đáo mời khách vào nhà: "Cô Khương."
Trên trán cô đổ mồ hôi, vội vội vàng vàng: "Vũ Văn Xung Phong đâu?"
Cặp mắt vú Lưu lấp lóe ánh sáng: "Cậu chủ, cậu ấy không có ở đây ạ."
Khương Cửu Sênh đi vòng qua bà, bước thẳng vào nhà.
"Cô là ai?" Bà Đường đứng ở đầu cầu thang, ánh mắt nhìn kỹ đánh giá, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ẩn chứa vẻ cảnh cáo.
Một người phụ nữ kiêu căng, h*m m**n khống chế mọi thứ lại rất mạnh mẽ.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Khương Cửu Sênh với bà Đường. Cô từng nghe Tạ Đãng nói bà Đường này có bệnh tâm lý trầm trọng.
Vú Lưu vội vàng giới thiệu: "Bà chủ, đây là cô Khương Cửu Sênh, bạn của cậu chủ."
Bà Đường thoáng ngước mắt lên, mới vừa cấp cứu không lâu nên trên mặt không có chút màu máu nào nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như cũ: "Khương Cửu Sênh ư?"
Cái tên này quen tai quá.
Khương Cửu Sênh không muốn dài dòng, nói rất ngắn gọn: "Tôi đến tìm Vũ Văn Xung Phong."
Vẻ mặt Bà Đường rất hờ hững: "Nó đi từ sớm rồi."
"Lúc nào?"
"Tám giờ."
Lúc Vũ Văn Xung Phong gọi điện thoại cho cô, là tám giờ mười lăm phút, hơn nữa, anh đang uống rượu.
Khương Cửu Sênh nhìn quanh một vòng, ánh mắt rơi vào ly rượu đặt trên bàn ăn. Cô đi tới, cầm ly rượu đế cao còn chưa uống cạn lên, vừa ngửi đã phát hiện ra đây là rượu Brandy, là chai rượu Brandy mà cô pha chế cho Vũ Văn.
Cô ngước mắt, nhìn bà Đường: "Bà nói dối."
Ánh mắt Bà Đường hơi lạnh đi: "Cô Khương, đây là việc riêng của nhà Vũ Văn chúng tôi."
Khương Cửu Sênh đến gần. Cô khá cao, đưa mắt nhìn xuống khuôn mặt tuy ốm yếu nhưng vẫn mạnh mẽ như thường của người phụ nữ kia, giọng điệu bình tĩnh, chỉ có ánh mắt càng lúc càng trở nên lạnh lẽo: "Không, đây là phạm tội."
Dứt lời, Khương Cửu Sênh đi thẳng lên trên tầng.
Bà Đường đưa tay ngăn cô lại, giọng bỗng cao lên, gằn lên cảnh cáo: "Cô muốn tự tiện xông vào nhà dân à?"
"Bà có dám báo cảnh sát không?" Khương Cửu Sênh đẩy cánh tay của bà Đường ra, bước lên cầu thang: "Vũ Văn."
"Vũ Văn."
"Vũ Văn."
Biệt thự rất lớn, cô lớn tiếng gọi, tìm từng căn phòng một.
Bà Đường khoanh tay, nhìn người khách không mời mà đến này. À, bà ta nhớ ra rồi, Khương Cửu Sênh... Cái tên này, lúc không tỉnh táo con trai của bà đã gọi rất nhiều lần.
"Vũ Văn!"
Tất cả các cửa trên tầng đều bị khóa, mặc kệ Khương Cửu Sênh kêu gào như thế nào, cũng không có câu trả lời. Vậy thì chỉ có hai khả năng, người không có ở đây, hoặc là, người không tỉnh táo.
Cô không dám kéo dài thời gian, đè thấp giọng nổi giận: "Phòng nào?"
Vú Lưu không lên tiếng.
Khương Cửu Sênh bước đến gần một bước, cất cao giọng: "Tôi hỏi bà phòng nào?"
Ánh mắt cô lạnh đến mức khiến người khác không rét mà run. Vú Lưu do dự một chút rồi run rẩy chỉ một cánh cửa.
Khương Cửu Sênh đi đến, giơ chân đạp cửa.
Cánh cửa đã bị khóa trái lại, cánh cửa bằng kim loại rất nặng và vững chắc, cô có đạp có tông như thế nào cũng không nhúc nhích. Đôi mắt cô đỏ lên, cơ thể bị văng ra, đau đến tê dại.
"Tốt nhất là anh ấy không sao."
Một cặp mắt hoa đào lạnh đến thấu xương, Khương Cửu Sênh liếc bà Đường một cái rồi chạy xuống tầng, cầm một con dao phay lên.
"Cô định làm gì?" Bà Đường nhìn Khương Cửu Sênh chằm chằm đầy vẻ đề phòng.
Cô không nói không rằng, bước đến chém tay nắm cửa.
Kim loại đụng kim loại, phát ra tiếng sắc bén chói tai, có tia lửa bắn lên tay, hơi bỏng. Khương Cửu Sênh đỏ mắt, bất chấp mọi thứ.
Bà Đường giống như người ngoài cuộc, khoanh tay dựa lên cạnh cửa, mỉm cười, vừa đắc ý vừa điên khùng, âm u nói một câu: "Bốn mươi phút rồi, mọi thứ đã quá muộn rồi."
Khương Cửu Sênh đột nhiên ngước mắt lên: "Bà nói thêm câu nữa, tôi sẽ chém bà đấy."
Trong mắt cô tràn ngập vẻ độc ác, tính công kích rất mạnh. Bà Đường bị dọa đến sững sờ, ngậm miệng.
"Choeng!"
"Choeng!"
"Choeng!"
Từng nhát từng nhát, Khương Cửu Sênh quyết tâm chặt tay nắm cửa.
"Choeng cạch... "
Tay nắm cửa đã bị chặt đứt. Cô đạp mạnh một cái, đạp tung cánh cửa, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Căn phòng mờ mờ tối, ánh đèn ấm áp, nhưng thứ đập vào mắt cô là mảnh kính rơi vỡ khắp mặt đất, máu chảy khắp nơi. Vũ Văn Xung Phong nằm trên đất, chiếc áo sơ mi màu trắng bị nhuộm thành màu đỏ tươi chói mắt.
Bên cạnh anh là cơ thể tr*n tr**ng của Từ Trăn Trăn đang kéo bàn tay đầy máu của anh.
Khương Cửu Sênh đi tới, nhìn Vũ Văn Xung Phong, rồi không đè nén được lửa giận cuồn cuộn trong người mình nữa, giơ chân đá một phát lên ngực của Từ Trăn Trăn: "Con m* nó cô cút đi cho tôi!"
Từ Trăn Trăn kêu một tiếng, tr*n tr**ng ngồi trên mảnh thủy tinh, đau đến khuôn mặt dúm dó cả lại.Khương Cửu Sênh không để ý tới cô ả, đi tới ngồi xuống, khẽ lay Vũ Văn Xung Phong.
"Vũ Văn."
Quần áo của anh vẫn nguyên vẹn, chỉ có chiếc áo sơ mi bị dính máu, tay áo đang xắn lên, trên cánh tay toàn là vết thương.
Khương Cửu Sênh chưa từng thấy anh như vậy. Bình thường anh luôn rạng rỡ tươi cười, luôn bất cần đời, luôn chuyện trò vui vẻ, chưa từng vật vã yếu ớt như lúc này.
Đột nhiên cô cảm thấy, hình như đây mới thực sự là anh.
Cô không dám mạnh tay, nhẹ nhàng đỡ anh ngồi dậy: "Vũ Văn."
"Vũ Văn."
Anh nghe thấy giọng cô mới mở mắt ra, trong tròng mắt bình thường rất thờ ơ lạnh nhạt ấy giờ đây chỉ toàn những tia máu đỏ tươi, ánh mắt hơi rời rạc, rồi từ từ tập trung lại, phản chiếu ra bóng dáng của cô.
"Sênh Sênh." Giọng anh trầm khàn, không có sức lực.
Hốc mắt Khương Cửu Sênh ửng đỏ, cô đáp lại: "Ừ, tôi đây, tôi đã tới rồi."
Là cô ấy.
Gương mặt này, đôi mắt này, còn có cả giọng nói này nữa, anh nhận ra được, có chết cũng không nhận nhầm. Cô đã tới, rốt cuộc cô đã tới, tới cứu anh.
"Sênh Sênh."
"Ừ?"
Máu dính trên mặt anh, anh giơ tay lên, trên cánh tay toàn vết cắt bởi thủy tinh, hơi run rẩy: "Em đừng nhìn." Lòng bàn tay anh đẫm máu, che kín ánh mắt của cô, anh nói: "Xấu lắm."
Bây giờ chắc chắn mặt anh chỉ đầy vẻ h*m m**n, máu me khắp người.
Anh không muốn để lại trong trí nhớ của cô bất kỳ hình ảnh bất lực, hèn mọn nào của anh lúc này.
Khương Cửu Sênh hơi cúi người xuống một chút, đỡ anh dựa vào người mình, giữ lấy bàn tay của anh đang che ở trên mắt.
Anh thoáng sững người, sau đó dùng sức rút tay lại, nói: "Em đừng chạm vào tôi." Cơ thể anh giống như có hàng ngàn hàng vạn con sâu đang gặm nhấm, lôi kéo cắn xé, hai tay của anh chống lên mảnh thủy tinh, nhưng không cảm thấy đau, mà nhiệt độ nơi cô chạm vào lại nhanh chóng trở nên nóng bỏng, giống như một mồi lửa, xâm nhập vào bên trong cơ thể, vừa ngứa vừa đau.
Tác dụng của thuốc vừa bị đau đớn dìm xuống đã quay trở lại.
Vũ Văn Xung Phong lui về phía sau, đập lưng lên tủ đầu giường, cổ họng tắc nghẹn đến nỗi không phát ra được tiếng: "Thuốc... Trong rượu có thuốc."
Anh sắp điên rồi, điên cuồng muốn chạm vào cô...
Trong cơ thể anh có một con thú bị nhốt, đặc biệt nuôi vì cô, cô vừa chạm thì sẽ khó nhịn, trong lòng ngứa ngáy, khiến nó kêu gào, nổi điên. Vết thương khắp người đều do chính anh tự gây ra, bởi vì anh không thể buông thả, không thể sa ngã.
Anh phải tỉnh táo.
Anh sờ lấy mảnh kính vỡ trên mặt đất, đâm mạnh vào cánh tay.
Khương Cửu Sênh túm vội lấy tay anh.
"Sênh Sênh, em buông tay ra đi. Tôi không tỉnh táo, tôi không kiểm soát được, tôi sẽ làm em bị thương mất." Giọng anh căng lên, nghẹn lại ở cổ họng: "Em đi đi, hãy rời khỏi chỗ này đi."
Cô không buông tay, gỡ từng đầu ngón tay anh ra, mảnh kính bị vỡ rơi vào trong tay cô vẫn còn dính máu. Cô nói: "Không đâu, anh sẽ không làm tôi bị thương đâu." Chắc chắn sẽ không.
Quen biết bao nhiêu năm nay, cô tin anh.
Vũ Văn Xung Phong cụp mắt xuống, không dám nhìn cô nữa, một cái cũng không dám.
Khương Cửu Sênh quay đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Mặc quần áo vào." Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của cô: "Sau đó ngay lập tức cút ra ngoài cho tôi."
Từ Trăn Trăn quỳ rạp trên mặt đất, nhịn đau nhịn nhục, mặc từng thứ từng thứ vào.
"Tôi đưa anh đi bệnh viện," Khương Cửu Sênh tránh vết thương trên cánh tay Vũ Văn Xung Phong, đỡ anh đứng lên: " Chúng ta đi ngay bây giờ."
Nhưng anh không đứng lên nổi, cơ thể lảo đảo ngã rạp xuống đất, mảnh kính rơi vỡ khắp nơi lại cứa vào vết thương, lại chảy máu, chỉ là không có hiệu quả nữa. Ngay cả đau đớn cũng không được rồi, anh ngơ ngơ ngác ngác, vẫn không thể tỉnh táo được. Anh không dám mở mắt ra, không dám để cho cô nhìn thấy h*m m**n xấu xí trắng trợn ở trong mắt của anh.
Lý trí đang dần sa ngã.
"Sênh Sênh,"
Anh gần như van xin cô, khóe mắt ngấn nước: "Em ôm tôi một cái được không..."
Một lần này thôi, anh chỉ tham lam một lần này thôi, chờ thuốc phát tác lừa gạt cô một chút, hèn hạ giả bộ bi thảm một chút.
Anh muốn ôm cô, muốn đến sắp phát điên mất rồi.
Sau đó, sau lưng anh được một đôi tay ôm lấy, bàn tay thon thả hơi lành lạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng cho anh. Cô ôm lấy anh dỗ dành: "Anh cố chịu một chút, Đãng Đãng lập tức sẽ tới ngay, rất nhanh sẽ không sao nữa."
"Sênh Sênh."
"Uhm."
Anh mở mắt ra, ôm chặt eo của cô, máu trên người anh nhuộm lên quần áo của cô, trong mắt không rõ là mồ hôi hay là nước mắt, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ thấy rõ một thứ duy nhất là gương mặt của cô.