Editor: Nguyetmai
Cô ta tính sai rồi, người đàn ông tên Thời Cẩn này cực kỳ nguy hiểm.
"Anh, anh..."
Lời kinh hoàng khiếp sợ còn chưa nói xong, điện thoại đã bị ngắt: "Tút… tút…tút…tút..."
Từ Trăn Trăn không biết phải làm sao, sững sờ rất lâu mới đột nhiên hoàn hồn, vội vàng chạy ra khỏi nhà họ Vũ Văn, tùy tiện vẫy một chiếc xe taxi, thúc giục: "Đến biệt thự Hồng Môn, nhanh lên!"
Xe chạy chừng hai mươi phút, chẳng biết tại sao, mí mắt cô ta nhảy liên tục.
"Két!"
Một chiếc xe bỗng chạy tạt đầu chiếc taxi, túi khí an toàn bật ra, tài xế đầu hoa mắt choáng trong chốc lát rồi bừng bừng nổi giận, hùng hổ xuống xe.
"Ai vậy!"
Chiếc xe đâm vào là một chiếc xe Sedan màu đen, trên xe có hai gã đàn ông đi xuống. Trời tháng mười đã chuyển lạnh nhưng bọn họ vẫn mặc áo ngắn tay, để lộ ra cánh tay cường tráng, xăm trổ đầy hình.
Giống mấy tên du côn lưu manh xã hội đen.
Tài xế xe taxi hơi sợ: "Các, các anh là ai? Sao lại đụng xe của tôi."
"Tên du côn" đi đầu ngẩng đầu sải bước, bộ dạng mất hết tính người, đẩy tài xế xe taxi ra, bước đến gõ lên trần xe: "Cô là Từ Trăn Trăn?"
Từ Trăn Trăn thót tim, vội vàng dời mắt: "Tôi, tôi không phải."
Sợ hãi rụt rè, lắp ba lắp bắp.
Chột dạ à.
Gã đàn ông xoa cằm: "Chính là cô rồi."
Đây là con đường về nhà mà cô ta cần phải đi qua, những người này cố tình đến để chặn cô ta... Từ Trăn Trăn càng nghĩ càng thấy kinh hồn bạt vía, đang định đóng cửa sổ xe lại thì gã đàn ông kia đã luồn một bàn tay vào, mở chốt cửa, lôi Từ Trăn Trăn ra ngoài..
Cô ta quát to một tiếng: "Các anh muốn làm gì?" Tay cô ta sờ đến di động trong túi, cuống quít mở khóa: "Các anh buông ra, bằng không tôi báo cảnh sát!"
Gã đàn ông chẳng nói chẳng rằng, cướp điện thoại di động của cô ta đập thẳng xuống đất.
Từ Trăn Trăn trợn mắt há hốc mồm: "Các anh," Cô ta vừa muốn trốn về sau, lại bị gã đàn ông kia kéo cổ tay, sợ đến sắc mặt trắng bệch: "Các, các anh muốn làm gì?"
Giờ này, trên đường đừng nói là người đi đường, đến cả xe đi qua đều không có lấy một chiếc. Cô ta kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa, trố mắt đứng nhìn tên đàn ông khác đi tới, lấy từ trong túi quần ra một viên thuốc màu trắng. Cô ta cắn chặt răng theo bản năng, lui về sau, gã đàn ông đó đưa tay bóp chặt cằm cô ta, dùng sức rất mạnh ép cô ta há mồm, sau đó nhét viên thuốc vào, rót nước, lại bịt miệng mũi cô ta lại, sau đó lấy tay đánh mạnh vào sau gáy.
Động tác liền mạch dứt khoát.
Cổ họng Từ Trăn Trăn co lại, nuốt viên thuốc xuống.
Cô ta hoảng sợ trợn mắt: "Anh cho tôi uống thứ gì?"
Gã đàn ông ép cô ta uống thuốc lạnh lùng liếc một cái rồi quay về xe ngồi, người còn lại đang giữ tay cô ta thì cười nham nhở, dáng vẻ lưu manh: "Thứ khiến cô l*n đ*nh sung sướng." Nói xong, gã quay đầu lại tàn nhẫn liếc lái xe: "Còn chưa chịu cút, muốn ở lại đây chịu chết à!"
Tài xế xe taxi lau mồ hôi trên đầu, sợ tè cả ra quần, chạy lẹ.
Thứ l*n đ*nh sung sướng...
Cơ thể Từ Trăn Trăn lảo đảo, cô ta ngồi bệt xuống mặt đất, run rẩy, dùng ngón tay móc họng, dạ dày quặn lên nhưng lại không nôn được ra cái gì.
Vết thương do mảnh vỡ trên chai rượu đâm phải trên tay cô ta vỡ ra, máu chảy vào khiến trong miệng đầy mùi máu tanh, nhưng lại không nôn ra được, cô ta ngẩng đầu, trừng mắt nhìn tên lưu manh, hận không thể dùng ánh mắt g**t ch*t gã.
Gã đàn ông dùng tay gãi gãi hình xăm trên cánh tay, dáng vẻ du côn kiểu "Cô có thể làm gì tôi": "Muốn thì báo cảnh sát đi, đi bệnh viện cũng được, để tất cả mọi người nhìn xem, thiên kim nhà thị trưởng d*m đ*ng đến cỡ nào."
Gã ta nói đúng.
Cô ta không dám báo cảnh sát, cũng không dám đến bệnh viện, đây là điểm mù của camera theo dõi trên đoạn đường này, không lấy ra được chứng cớ, nếu lộ ra sẽ chỉ phá hủy thanh danh của cô ta, phá hủy thanh danh nhà họ Từ. Cô ta ở nhà họ Từ vốn đã phải cẩn thận dè dặt lắm rồi, nào dám khiến người ta ghét mình.
Đây là muốn xử cô ta, dồn cô ta đến chỗ chết.
"Là Thời Cẩn gọi các người tới đúng không?" Trừ người đàn ông nguy hiểm đó, cô ta không còn nghĩ ra được người nào khác, thời gian cũng vừa khớp, chặn trên đoạn đường cô ta phải đi qua để về nhà, không phải Thời Cẩn thì còn có thể là ai.
Gã đàn ông nhếch miệng cười: "Là ông trời phái tôi tới, chuyên để hàng yêu phục ma! Trừ gian diệt ác!"
Từ Trăn Trăn tức giận đến độ nhăn nhúm cả mặt mũi.
Gã đàn ông huýt sáo, quay đầu chui vào trong xe Sedan màu đen, ô tô chuyển bánh, gã gọi một cuộc điện thoại: "Hê hê, anh Tần Trung, mọi việc đều xử lý đẹp rồi, anh cho ít tiền tiêu đi."
Xe đi càng lúc càng xa.
Từ Trăn Trăn ngồi xổm trên mặt đất, nôn khan rất lâu nhưng trừ nước chua thì không còn nôn ra được thứ gì, thân thể lại càng ngày càng nóng, giống như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang g*m c*n, không biết đau ở đâu cũng không biết ngứa chỗ nào. Cả người đều phát run lên, lúc thì nóng lúc thì lại lạnh.
Cô ta thất tha thất thểu đứng lên, đi đến trên đường cái, muốn vẫy một chiếc xe, nhưng lại đứng không vững, ngã ngồi trên mặt đất, tầm nhìn càng lúc càng mơ hồ, khóe mắt càng lúc càng đỏ, thân thể càng lúc càng nóng, chẳng biết từ lúc nào, tay đã không khống chế được đặt vào cổ áo, lôi kéo quần áo của mình vừa vội vàng lại vừa không có quy tắc gì.
"A... A..."
Cô ta không nhịn được, khớp hàm buông lỏng, tiếng r*n r* giống như thoải mái cũng giống như khó chịu bật ra đứt quãng từ trong miệng.
Một chiếc Bentley màu đen vào vạch giảm tốc, càng lái càng chậm.
Người đàn ông lái xe mặc âu phục đi giày da, đeo kính, mắt nhìn phía trước một lúc: "Ông chủ, phía trước hình như có người đang nằm trên đường."
Hình như là một người phụ nữ.
Vũ Văn Đàm Sinh cởi nút cổ áo quân phục: "Cậu đi xuống xem thử xem."
"Vâng."
Thư ký đỗ xe sát lề đường rồi mở cửa xe đi xuống, đi đến giữa đường, anh ta thử gọi hai câu: "Cô ơi, cô gì ơi."
Người phụ nữ trên mặt đất tóc tai bù xù, đột nhiên ngẩng đầu lên, khó nhịn mà th* d*c một tiếng, vươn tay túm lấy ống quần của thư ký: "Đưa tôi đi, đưa tôi đi..."
Thư ký cứng người. Tình huống gì đây?!
"Là ai ở đó?" Vũ Văn Đàm Sinh xuống xe, đi tới.
Từ Trăn Trăn ngửa đầu: "Ưm… "
Một tiếng r*n r* quyến rũ đến tận xương vang lên trong đêm, lay động theo gió.
Mười giờ tối, phòng cấp cứu bệnh viện Thiên Bắc tiếp nhận một ca bệnh cần điều trị gấp.
Nửa giờ sau, bác sĩ trực ban của phòng cấp cứu tháo găng tay đi ra.
"Bác sĩ Thôi, bạn tôi sao rồi?"
Cho dù đối phương đeo khẩu trang, bác sĩ Thôi cũng nhận ra giọng nói rất dễ nhận ra này. Cô ấy là Khương Cửu Sênh, người nhà của bác sĩ Thời bên Khoa Ngoại tim mạch.
Bảo bối trên đầu quả tim của bác sĩ chủ lực Khoa Ngoại tim mạch, ở bệnh viện Thiên Bắc không có ai là không biết.
Bác sĩ Thôi không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, thái độ đương nhiên vừa thân thiện vừa nhiệt tình: "Cô đừng lo, chỉ bị thương ngoài da thôi, đã k*ch th*ch gây nôn, cũng tiêm thuốc an thần rồi, chờ tác dụng thuốc còn sót lại trong cơ thể mất đi là không sao nữa."
Bác sĩ Thôi không nhịn được, hơi liếc mắt nhìn người bên cạnh Khương Cửu Sênh. Cậu ta cũng đeo khẩu trang, mớ tóc xoăn tít như lông cừu, vừa nhìn là biết không phải bác sĩ Thời.
Giới giải trí thật đúng là… không thể hiểu được.
Khương Cửu Sênh khách sáo nói cảm ơn: "Cảm ơn bác sĩ Thôi."
Bác sĩ Thôi khoát tay: "Cô Khương khách sáo quá." Gì thì gì cũng phải nể mặt bác sĩ Thời nữa chứ, ngày nào đám y tá cũng thầm bàn tán, bác sĩ Thời thương bạn gái như mạng vậy.
Bác sĩ Thôi còn nói mấy câu an ủi rồi đi trước, còn dặn riêng các y tá trực đêm chuyển người bệnh qua phòng bệnh VIP.
Tạ Đãng không vào phòng bệnh mà quay đầu bước đi.
Khương Cửu Sênh hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
Cậu ta không nén được sự tức giận, mái tóc xoăn như lông cừu bị vò rối tung: "Tìm người trùm bao tải, đánh cho hai ả đàn bà đó một trận." Không đánh người, cậu ta thấy khó chịu.
Khương Cửu Sênh suy tính một chút, bình tĩnh nói: "Đây là việc nhà, chúng ta không tiện nhúng tay quá nhiều, chờ Vũ Văn tỉnh lại, để anh ấy tự giải quyết đi."
Tạ Đãng nuốt không trôi cơn tức này, bực bội vô cùng: "Hừ, tức chết tôi rồi đây này." Nhưng mà vẫn nghe lời cô. Hai người cùng đi tới phòng bệnh, mỗi người đeo một chiếc khẩu trang màu đen. Khương Cửu Sênh đi phía trước, Tạ Đãng đi theo sau, nhìn thấy vết máu dính lên áo hoodie màu trắng, cậu bèn kéo chiếc áo khoác của mình.
Có nên đưa áo cho cô ấy mặc không? Tạ Đãng suy nghĩ.
Khương Cửu Sênh đột nhiên quay đầu: "Tối nay cậu ở lại bệnh viện trông anh ấy nhé, ngày mai tôi lại đến."
Cậu ta hừ hừ một tiếng, xem như đồng ý: "Bà đừng tới đây làm gì, một ngôi sao nữ bị chụp ảnh chạy đến bệnh viện thì phóng viên sẽ viết lung tung."
Nào là mang thai, rồi sẩy thai gì đó, rối lung tung beng cả lên.
Cô chẳng hề bận tâm: "Không sao, tôi thường xuyên đến bệnh viện mà."
Đang khoe trá hình rằng bà và Thời Cẩn tình cảm lắm chứ gì?
Không! Cho! Bà! Mượn! Áo! Mặc! Nữa!!
Tạ Đãng hất đầu: "Hừ!"
Công chúa nhỏ lại cong cớn làm mình làm mẩy rồi…
Khương Cửu Sênh thấy buồn cười: "Đãng Đãng."
Không thèm để ý đến bà nữa! Tạ Đãng tức giận: "Làm sao?"
"Cậu đi múc nước cho Vũ Văn thay rửa đi." Nam nữ thụ thụ bất thân, cô không giúp được gì.
Tạ Đãng từ chối thẳng thừng, tính tình đỏng đảnh lại nổi lên: "Tôi không đi." Cậu ta còn chưa từng hầu hạ người nào đâu.
Khương Cửu Sênh hơi nghiêm mặt lại: "Đừng dằn dỗi nữa."
Ai dằn dỗi chứ!
Tạ Đãng vò mớ tóc quăn, hất đầu, kéo dài âm cuối: "Hừ!"
Lẩm bẩm xong, cậu ta đi múc nước.
Từ phòng cấp cứu ra chưa đến mười phút Vũ Văn Xung Phong đã tỉnh dậy, ánh mắt còn hơi mơ hồ. Anh nhìn quanh một vòng rồi dừng lại, nhìn vài giây xong lại nhắm mắt.
Khương Cửu Sênh ngồi trên ghế cạnh đầu giường anh: "Anh tỉnh rồi à?"
Là cô ấy.
Trí nhớ quay về, vẫn giống như trong mơ.
Vũ Văn Xung Phong mở mắt ra, định nâng tay xoa trán mới phát hiện hai cánh tay đều quấn băng dày cộp, có chút đau đớn.
Cô nói: "Anh đừng cử động, vết thương vừa mới được băng bó xong."
Anh không động nữa: "Nước." Vừa mở miệng liền thấy giọng nói khàn vô cùng, giống như bị hun khói vậy, vừa khô vừa căng chặt.
Khương Cửu Sênh nâng giường bệnh lên trên một chút: "Anh mới vừa làm kích nôn xong, chưa uống nước được đâu." Cô lại hỏi: "Còn có chỗ nào không thoải mái không?"
Cô vẫn giống như trước kia, tính cách hơi lạnh nhạt nhưng lại có chút ấm áp.
Vũ Văn Xung Phong lắc đầu, khép mi lại: "Lần này không biết giấu mặt vào đâu rồi, để em chứng kiến bộ dáng ma quỷ đó của tôi."
Anh vẫn giống với bình thường, nói rất nhẹ nhàng, như không để tâm, vẫn là chàng công tử bất cần đời đó.
Anh chỉ đang giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, anh đang dán kín tầng cửa sổ giấy mỏng manh ấy, anh đang khóa đôi tay ôm cô và đôi mắt nhìn cô một tiếng trước đó vào trong ký ức.
Không để lại dấu vết gì, cất giấu tất cả tình cảm sâu nặng và sự phóng túng.
Khương Cửu Sênh rất thông minh, nhưng may mắn là cô không hề hiểu đàn ông. Cô cho rằng d*c v*ng của anh chỉ do thuốc k*ch d*c gây ra.
Thấy anh không muốn nhiều lời, cũng không muốn nói chuyện nên cô chỉ nói: "Đến cái bộ dạng say khướt nôn đầy lên người tôi đó tôi còn thấy rồi mà. Thể diện của anh đã mất sạch từ lâu rồi."
Thật may, vẫn là cách thức giao tiếp trước kia.