Editor: Nguyetmai
"Việc này anh rất thành thạo, em không cần lo lắng." Thời Cẩn nắm tay cô, "Chúng ta về nhà nhé?"
"Vâng." Cô bỗng nói: "Trên tay áo anh có vết máu."
Thời Cẩn cúi đầu, trên ống tay áo màu trắng có vết máu loang lổ, anh tùy ý nói: "Có thể là dính từ người em đấy."
Khương Cửu Sênh ngả đầu nhìn anh: "Không phải, trước khi em ôm anh thì đã có rồi."
Năng lực quan sát của Sênh Sênh nhà anh không phải tốt bình thường đâu.
Thời Cẩn đành phải thành thật: "Anh vội về gặp em, máu dính lúc sáng vẫn chưa kịp rửa." Bước chân anh chậm lại, cố gắng giữ ngữ điệu nhẹ nhàng bình tĩnh: "Sênh Sênh, anh nổ súng ở Lê Thành, làm người khác bị thương."
Anh chỉ làm người khác bị thương, nhưng lại không dám nói với cô, anh cho tay chân đi giết người, giết rất nhiều người.
Bước chân Khương Cửu Sênh khẽ khựng lại, cô hỏi: "Có liên quan đến vụ án buôn lậu ở Lê Thành phải không?" Vụ án này gây ra động tĩnh lớn như vậy, đến cả người thường ngày không theo dõi tin tức thời sự như cô cũng nghe nói đến.
Năm ngày nay Thời Cẩn đều ở Lê Thành, cô nghĩ, có lẽ là có liên quan đến anh.
Anh gật đầu: "Ừ."
Khương Cửu Sênh kéo anh vào thang máy: "Ừm, em biết rồi." Sau đó cô không hỏi nữa, Thời Cẩn không tin bản thân mình, nhưng cô tin, cô hoàn toàn tin tưởng anh.
Thời Cẩn đi theo phía sau cô, rõ ràng là thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Nửa tiếng sau, hai người quay về căn hộ. Lúc Khương Cửu Sênh đang tắm rửa, Thời Cẩn nhận được điện thoại của Hoắc Nhất Ninh.
"Chu Thiệu Minh đã khai rồi, cả đám người buôn lậu ở Lê Thành đều bị tóm." Hình như Hoắc Nhất Ninh đang ở bên ngoài, có tiếng gió thổi vào trong ống nghe điện thoại.
Thời Cẩn có vẻ thờ ơ: "Ừm."
Anh không có chút kinh ngạc, giống như không phải chuyện của mình vậy.
Hoắc Nhất Ninh khẽ cười: "Anh không có gì cần thẳng thắn với tôi sao?"
Thời Cẩn ngồi trên sofa, ngả người nằm về phía sau, anh véo ấn đường, nói: "Ví dụ như?"
"Ví dụ như anh mượn vụ án này, nuốt trọn tập đoàn Thượng Minh chẳng hạn," Ngữ điệu của Hoắc Nhất Ninh hạ thấp xuống một chút: "Hay ví dụ như, anh mượn chuyện bắt buôn lậu, lấy đi mạng sống của ba mươi tám người ấy."
Người ngoài chỉ cho rằng do chia chác không đều nên nội bộ của tập đoàn buôn lậu tự tàn sát lẫn nhau.
Không phải, là Thời Cẩn đại khai sát giới.
Cuối cùng, cục phòng chống buôn lậu đến thu dọn tàn cuộc. Phá xong vụ án, Tần Thị nhân cơ hội đó nuốt trọn phần nghiệp vụ khách sạn của tập đoàn Thượng Minh ở Lê Thành.
Thời Cẩn không bày tỏ thái độ gì, anh chỉ nói: "Ba mươi tám người đó, đến tòa án rồi cũng sẽ bị phán tử hình thôi."
Nhưng dù sao Hoắc Nhất Ninh cũng là cảnh sát hình sự, cách giải quyết khác Thời Cẩn rất nhiều, anh không tàn thành cách làm của Thời Cẩn: "Thẩm phán sẽ xét xử, không cần anh đến hành hình".
Cho dù là tội phạm đáng bị tử hình thì anh ấy cũng không nên đại khai sát giới.
Thời Cẩn nhìn cửa phòng tắm rồi đứng dậy đi ra ban công, nói: "Hôm Sênh Sênh nhà tôi thực hiện nghi thức khai máy, trên đường về nhà đã gặp tai nạn, chính là người của Châu Thiệu Minh ra tay."
Cho nên, ba mươi tám mạng người, cứ như thế mà mất mạng sao?
Cổ họng Hoắc Nhất Ninh nghẹn lại hồi lâu mới nói tiếp: "Chẳng phải đã bị vệ sĩ anh phái đến cản lại rồi sao?" Khương Cửu Sênh không chỉ bình yên vô sự, thậm chí còn chẳng mảy may kinh động gì.
Cần phải báo thù đến mức này ư?
"Chờ họ làm tổn thương đến cô ấy thì đã muộn rồi." Giọng nói Thời Cẩn du dương, ngữ điệu bình thản, chỉ là lời anh nói ra khiến người khác phải run sợ: "Tôi công khai quan hệ của mình và cô ấy, rất nhiều người bắt đầu rục rịch hành động. Tôi muốn mượn cơ hội lần này để giết gà dọa khỉ."
Hay cho câu giết gà dọa khỉ. Ba mươi tám mạng người, cả một tập đoàn, trong vào năm ngày đều ngã xuống trong tay anh. Có tiền lệ đẫm máu này, chỉ sợ rằng sau mà ai muốn động vào Khương Cửu Sênh thì phải cân nhắc đến cái đầu trên cổ mình trước đã.
Đầu óc của Thời Cẩn rất kín kẽ thâm sâu, giỏi mưu tính, nhưng cứ gặp phải chuyện của Khương Cửu Sênh thì tác phong lại quá l* m*ng, hành xử vô cùng tàn nhẫn, cực đoan. Nhưng cũng không thể phủ nhận, đây là cách làm hiệu quả lại tiết kiệm thời gian nhất.
Đây là chuyện riêng của Thời Cẩn, Hoắc Nhất Ninh cũng không tiện hỏi nhiều, anh chỉ có một lời khuyên chân thành: "Thời Cẩn, vẫn là câu nói đó, đừng làm quá đáng, nếu không, tôi sợ có một ngày anh bị vạch trần, tôi không bảo vệ được anh."
Thời Cẩn lịch sự mà khéo léo từ chối: "Cảm ơn, nhưng không cần đâu." Sau đó anh lại nói: "Tạm biệt." Rồi anh cúp điện thoại.
Chẳng trách Thời Cẩn bị đồn cảnh sát liệt vào đối tượng trọng điểm gây đau đầu nhất, nửa chính nửa tà, rất khó giải quyết. Hoắc Nhất Ninh véo ấn đường, đầu đau râm ran. Anh mò bao thuốc trong túi, vừa định lấy ra.
"Đội trưởng ơi!"
Cảnh Sắt bổ nhào tới, vạt váy màu vàng nhạt giống như một chú bướm tung tăng nhảy múa, nhào thẳng vào lòng Hoắc Nhất Ninh. Cô chạy quá nhanh, anh bị cô đụng trúng phải lùi về sau vài bước.
Hoắc Nhất Ninh đỡ lấy eo cô, nói: "Từ từ thôi nào."
Cô gái nhỏ túm lấy quần áo bên hông anh, ngẩng đầu lên, mắt sáng long lanh, cô cười nói: "Không được, em muốn được nhanh chóng ôm lấy đội trưởng của em." Sau đó Cảnh Sắt ôm chặt lấy anh: "Em rất nhớ anh đấy, đội trưởng, anh có nhớ em không?"
Hoắc Nhất Ninh dời ánh mắt đi, yết hầu lên xuống.
Nhớ chứ.
Nhớ đến nỗi phía dưới phát đau đây này.
Cô gái nhỏ vẫn không biết điểm dừng, dán chặt vào người anh mà dụi mà rúc, dịu dàng, nũng nịu hỏi: "Có nhớ em không? Có nhớ em không nào?"
Anh giữ lấy cô, không cho cô động đậy lung tung nữa: "Nhớ."
Ây da, ngọt quá đi mất.
Cảnh Sắt giống như được ngâm trong hũ mật ong vậy, cô khẽ l**m môi, ngọt ngào hỏi: "Vậy anh có muốn hôn em một chút không?" Cô chớp mắt, trong mắt như cất giấu những vì sao lung linh.
Vừa thẳng thắn vừa sống động.
Trước giờ Cảnh Sắt không hề che đậy điều gì, khuôn mặt cô đầy vẻ yêu thương không chút giấu giếm.
Hoắc Nhất Ninh bị cô nhìn đến mức cổ họng căng ra: "Chúng ta đi ra phía sau đi."
Ở trước cổng lớn của đồn cảnh sát mà chàng chàng thiếp thiếp tình cảm mặn nồng thế này thì không tốt lắm. Cảnh Sắt ngoan ngoãn theo đội trưởng nhà cô đi ra phía sau đồn cảnh sát.
Họ thường hẹn hò vào buổi tối, bởi vì cả hai đều rất bận. Lúc nào họ cũng hẹn ở đồn cảnh sát, vì paparazzi không dám đi theo. Mặc dù không có những khung cảnh lãnh mạn, nhưng Cảnh Sắt đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cuộc đời này, cô chỉ ước nguyện có thể cùng ngắm lá cờ đỏ Tổ quốc ở đồn cảnh sát suốt cả một đời với đội trưởng nhà cô thôi.
Buổi tối có gió, vừa khéo, cô có thể chui vào lòng anh. Cảnh Sắt ló cái đầu nhỏ ra hỏi anh: "Đội trưởng ơi, anh có thích cờ Tổ quốc không?"
Hoắc Nhất Ninh cúi đầu xuống, trong mắt anh tràn đầy hình bóng cô: "Ừ anh thích."
Cô còn dễ thương hơn cả cờ Tổ quốc nữa. Cờ Tổ quốc khiến anh cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, còn cô không chỉ vậy, cô có thể làm sôi sục cả trái tim anh.
"Em cũng thích." Cô nhón chân lên, bởi vì xấu hổ nên nhỏ giọng nói: "Em thích đứng dưới cờ Tổ quốc hôn anh."
Hoắc Nhất Ninh khẽ cười, anh ôm lấy khuôn mặt cô, áp người xuống, mạnh mẽ hôn cô.
Gió thổi vào lá cờ đỏ tạo ra âm thanh vi vu.
Dưới cờ đỏ, hai người yêu nhau ôm hôn triền miên quấn quít.
Gương mặt Cảnh Sắt ửng đỏ, môi bị anh hôn đã sưng lên, cô hôn vội lên môi anh, rồi xấu hổ giấu mặt vào lòng anh, vui vẻ sờ khóe môi mình.
Hoắc Nhất Ninh ôm gọn cô vào lòng: "Sắt Sắt."
"Dạ?" Cảnh Sắt ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh.
Bởi vì lúc nãy hôn quá mạnh, nên đến giờ anh vẫn đang thở hổn hển. Giọng nói anh căng ra, hơi khàn đi, ngay cả nốt ruồi nơi khóe mắt cũng nhuốm màu d*c v*ng: "Em có biết anh rất thích rất thích em không?"
Anh muốn c** q**n áo của cô, cũng càng muốn khoác áo cưới lên người cô hơn, càng lúc càng muốn.
Cô cười híp mắt, giống như hai vành trăng non: "Em biết ạ."
Hoắc Nhất Ninh nâng cằm cô lên, không kìm lòng được lại áp người xuống ngậm lấy môi cô, khẽ m*t: "Những lời như thế này anh sẽ không thường xuyên nói, cũng không thể thường xuyên ở cạnh em, nhưng em đừng bao giờ quên rằng, anh chỉ thích cờ Tổ quốc và em thôi."
Ôi!
Cảnh Sắt cảm thấy lồng ngực cô bị trúng tên rồi, aaaa, thì ra cảm giác rung động giống như hồn bay phách lạc ấy. Cô ôm lấy nơi lồng ngực mình, hàng mi khẽ run lên, nói: "Đội trưởng, chúng ta công khai nhé!" Hoắc Nhất Ninh không cần phải suy nghĩ nhiều đã lập tức gật đầu: "Ừ."
Dù cô có muốn sao trên trời thì anh cũng sẽ hái cho cô.
Nhưng Cảnh Sắt lại bắt đầu do dự, khuôn mặt đầy vẻ phiền muộn, nói: "Nhưng nếu công khai rồi anh sẽ gặp rất nhiều phiền phức. Đám paparazzi đó phiền lắm, họ sẽ đi theo anh mỗi ngày mất."
Đội trưởng nhà cô đẹp trai như vậy, nếu như bị đám paparazzi đó chụp được, ảnh truyền ra ngoài rồi bị l**m màn hình thì làm sao đây? Không được, chỉ mình cô được l**m, không cho người khác l**m!
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chau lại, lừng chừng mãi không quyết định được, Hoắc Nhất Ninh dở khóc dở cười nói: "Vậy thì anh sẽ bắt giam họ lại."
Đúng rồi ha.
Đội trưởng là cảnh sát hình sự mà, là người siêu nhất luôn ấy!
Cảnh Sắt vui mừng hớn hở gật đầu nói: "Được đó, được đó."
Ngoan thật.
Hoắc Nhất Ninh không kìm được lại tiếp tục hôn cô.
Cảnh Sắt rất ngoan, cô áp khuôn mặt và môi mình đến gần để anh hôn, hai cánh tay thon thả vòng lên cổ anh. Cô xấu hổ cào nhẹ anh, ánh mắt lúc nhìn anh sáng long lanh như vừa được nước mưa gột rửa, cô nói: "Đội trưởng ơi, ngày mai em phải đến Phong Thành đóng phim, nhưng mà em không nỡ xa anh."
Anh vô thức nhíu mày: "Em phải đi bao lâu?"
Cảnh Sắt trề môi, chợt trở nên buồn bực không vui: "Em phải đi một tháng cơ."
Lâu quá, thật không nỡ chút nào.
Cô lại lập tức nói với vẻ kiên quyết: "Nhưng em sẽ trốn về thăm anh."
Hoắc Nhất Ninh không nhịn được cười, khẽ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của cô, nói: "Nếu không có vụ án thì anh sẽ đến tìm em."
Cô hạnh phúc như muốn bay lên trời, kề vai với lá cờ Tổ quốc vậy.
Nhưng vừa nghĩ đến ngày mai phải xa nhau, cô lại cảm thấy buồn bã, suy nghĩ một lúc, cô ấp a ấp úng hồi lâu mới khẽ khàng hỏi: "Tối nay chúng ta ở bên nhau được không anh?"
Hoắc Nhất Ninh nhìn cô gái trong lòng mình.
Cô đỏ mặt tỏ vẻ mong chờ: "Em muốn về nhà anh, ở cùng anh cả một đêm cơ."
Bọn họ mới quen nhau chưa bao lâu, hẳn là nên từ chối.
Hoắc Nhất Ninh khẽ l**m răng hàm rồi nói: "... Ừ."
Sau đó, Cảnh Sắt theo Hoắc Nhất Ninh về nhà. Chỗ anh ở rất gần đồn cảnh sát, là một căn chung cư một người ở, nhà không lớn lắm nhưng được dọn dẹp rất gọn gàng, chỉ có điều, không có chút hơi người nào cả. Căn hộ được trang trí hài hòa giữa hai màu đen trắng, giống y như con người anh, cứng nhắc lại nghiêm túc.
Nhưng mà Cảnh Sắt rất thích, đây là nhà của đội trưởng mà, nên cả bầu không khí đều trở nên ngọt ngào vô cùng. Cô ôm gối ngồi trên sofa, vui đến mức muốn lăn lộn trên đó.
Đã rất muộn rồi, Hoắc Nhất Ninh kéo cô gái nhỏ đang vui mừng ngốc nghếch cuộn mình trên sofa lên: "Sắt Sắt, đi tắm đi nào."
Ánh mắt cô khẽ chuyển động, nói: "Em không, không có quần áo."
Đúng thế, động cơ của cô không thuần khiết chút nào. Cô muốn ôm mỹ nhân về nhà, muốn được chết dưới hoa mẫu đơn, nhưng lúc đó đầu nóng lên đã bắt đầu tiến hành luôn rồi, không kịp mang theo công cụ gây án...
Đơ thật!
Cô nghĩ một lúc rồi hỏi: "Em mặc quần áo của anh được không?"
Hoắc Nhất Ninh khẽ l**m răng, vào phòng ngủ lấy quần áo cho cô. Cảnh Sắt thì ngoan ngoãn đi theo sau, bám sát anh từng bước.
"Ở chỗ anh không có quần áo của con gái, em mặc tạm đi." Hoắc Nhất Ninh cuộn quần áo lại đưa cho cô, ngượng ngùng nói: "q**n l*t là mới tinh đấy, anh chưa từng mặc đâu."
q**n l*t cơ à...
Cảnh Sắt ôm lấy quần áo, co chân chạy vào phòng tắm, nhìn từ phía sau có thể thấy được hai vành tai cô đỏ ửng.
Đáng yêu thật.