Thời Cẩn ngồi thẳng: "Nói đi, ai là chủ nhân của cô?"
Mồ hôi trên trán Hàn Miểu chảy đầm đìa, cô ta lẩn tránh ánh mắt của anh: "Không có ai cả."
Thời Cẩn không vội, ung dung thong thả uống xong rượu trong ly: "Hôm xảy ra tai nạn xe, là ai xúi giục cô dụ người của tôi rời đi?"
Khuôn mặt này đã qua mắt được biết bao nhiêu người, nếu là người ngoài nhìn thấy thì quả thực rất giống.
Cô ta cắn răng không chịu thừa nhận, móng tay bấm chặt vào trong lòng bàn tay để bản thân mình giữ vững lý trí: "Tôi, tôi không biết anh đang nói gì?"
Được dạy bảo huấn luyện rất tốt, rất trung thành.
Thời Cẩn đặt ly rượu xuống, nắm lấy cằm của cô ta, nâng cao lên rồi rót hết nửa ly rượu còn lại kia cho cô ta.
Cô ta bị ép ngửa đầu lên, nước theo cổ họng chảy xuống khiến cô ta bị sặc chảy cả nước mắt.
Thời Cẩn buông cô ta ra rồi rút khăn giấy lau tay.
Cô ta lập tức đưa tay móc họng nhưng cũng không nên được gì mà chỉ họ đến nỗi mặt đỏ tới mang tai: "Anh bỏ gì vào trong rượu?"
Thời Cẩn lau tay nhưng vẫn cảm thấy bẩn, anh lại rút mấy tờ khăn giấy ra để lau rượu bám trên tay, lau sạch từng ngón không sót ngón nào: "Đi hỏi người sai khiến cô, trước kia tên đó cũng từng cho tôi dùng rồi."
Thuốc Đường Diên kê thuộc loại thuốc đặc biệt về thần kinh, đêm Tần Vân Phi bị gϊếŧ anh cũng từng dùng qua, hiệu quả gây ảo giác rất tốt.
Hàn Miểu chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn đến ngồi cũng không ngồi vững chỉ đành dựa vào bàn uống trà nhỏ. Hình ảnh trước mắt vẫn xếp chồng lên nhau, trời đất quay cuồng cứ đảo qua đảo lại khiến cô ta không nhìn rõ nữa, đầu óc như một mớ bòng bong, bên tai có giọng nói vang vọng.
"Hôm nay không mang theo dao mổ nên không muốn ra tay."
Thời Cẩn khẽ nhíu mày nhìn bàn tay đã bị mình lau đến mức đỏ lên: "Cô tự nói đi."
Đồng tử cô rời rạc, vô ý thức nỉ non: "Cậu, cậu chủ."
Tám rưỡi, Vũ Văn Xung Phong gọi điện thoại đến.
"A lô."
"Là tôi."
Mặt Thời Cẩn rất lạnh lùng: "Có chuyện gì?"
"Miên Châu."
Giọng của Vũ Văn Xung Phong rất khàn, anh nói: "Sênh Sênh bị đưa đi Miên Châu rồi."
Thời Cẩn chỉ ừ một tiếng, không ngạc nhiên cũng không vui mừng.
Bên kia hỏi: "Anh cũng điều tra được rồi à?"
Thời Cẩn không nói gì.
Vũ Văn Xung Phong không nói nhiều, giọng anh hơi kiềm chế lộ ra vẻ nặng nề: "Đưa cô ấy trở về nhé, bình an trở lại."
Màu mắt Thời Cẩn sâu lắng hơn cả ánh trăng: "Không cần anh phải nhắc."
Mới vậy đã tức giận rồi à?
Giọng Vũ Văn Xung Phong cũng không tử tế gì, gay gắt độp lại: "Tôi chỉ muốn nói cho anh biết rằng, tôi vẫn còn nhớ thương cô ấy đấy. Nếu như anh tiếp tục không bảo vệ tốt cho cô ấy thì tôi sẽ cướp cô ấy đi."
Thời Cẩn tức giận, vẻ phong độ lãnh đạm trên người hoàn toàn biến mất, giọng anh lạnh như băng: "Anh không cướp được khỏi tay tôi."
Giọng điệu của anh rất hùng hổ, gây sự: "Cô ấy cũng chỉ yêu một mình tôi thôi."
Nói xong, anh cúp luôn điện thoại rồi ném lên ghế sofa. Không có táo, anh muốn mổ người.
Tần Trung dè dặt bước lên hỏi: "Cậu Sáu, xử lý cô ta thế nào?"
Hàn Miểu đã ngủ mê man, nằm dưới đất không nhúc nhích.
Thời Cẩn nhìn lướt qua rồi để lại hai chữ lạnh như băng, lời ít mà ý nhiều: "Gϊếŧ."
Chân mày Tần Trung giật một cái: "Xin cậu Sáu cân nhắc thêm."
Đừng hở một chút là chém chém gϊếŧ gϊếŧ như thế...
Thời Cẩn nhắm mắt làm ngơ, hoàn toàn không nghe khuyên can, sự tàn nhẫn trong đáy mắt căn bản không giấu đi được. Anh lạnh lùng ra lệnh: "Làm sạch sẽ một chút, đừng để lại chứng cứ."
Tần Trung cuống lên: "Cậu Sáu. "
Ánh mắt của anh càng lúc càng lạnh đi.
Tần Trung không còn cách nào khác, suy đi nghĩ lại mới nhớ tới đội trưởng Hoắc đã từng nói rằng lúc anh mất khống chế thì hãy mang Khương Cửu Sênh ra để đè ép sự ác độc của anh xuống.
Tần Trung cũng không để ý được quá nhiều nữa, bật thốt lên: "Ngài không thể gϊếŧ người được, nếu mợ chủ biết được sẽ rất thất vọng về ngài."
Thời Cẩn ngước mắt nhìn hắn: "Sao cô ấy lại biết được?"
Tần Trung tê cả da đầu, lấy can đảm nói: "Giấy không thể gói được lửa, cuối cùng mợ chủ cũng sẽ biết thôi."
"Vậy cậu hãy dùng tay bọc ngọn lửa đó lại cho tôi."
Trong mắt anh như có hai ngọn lửa càng cháy càng đượm.
Lòng bàn tay Tần Trung đổ mồ hôi, nhưng lý trí vẫn còn tồn tại, cố cứng cổ tiếp tục khuyên can: "Cậu Sáu, mợ chủ..."
Thời Cẩn bực bội nói: "Đủ rồi."
Không có tác dụng à?
Không được, gϊếŧ người là phạm pháp. Tần Trung vẫn định tiếp tục dùng Khương Cửu Sênh để gây áp lực cho anh.
Thời Cẩn mở miệng, kìm nén tâm trạng: "Ném cô ta vào bệnh viện để phẫu thuật thẩm mỹ đi. Nếu vẫn còn có một đặc điểm nào giống Sênh Sênh nhà tôi thì tôi sẽ cắt từng dao từng dao vào chỗ đó."
Anh cụp mắt, đè toàn bộ sự cáu kỉnh và bạo lực của mình xuống.
Tần Trung thở phào một hơi: "Tôi biết rồi."
May mà vẫn còn có kim bài miễn tử là Khương Cửu Sênh.
Buổi tối hôm đó, bộ phận công chúng của tập đoàn giải trí nhà họ Tần tuyên bố, chính thức hủy bỏ hợp đồng quản lý với Hàn Miểu. Tin tức vừa đưa ra thì cả trong và ngoài giới đều thổn thức không thôi, cuối cùng thì nổi tiếng trong một đêm cũng quá mạo hiểm, Hàn Miểu này nổi tiếng rất nhanh mà kết thúc cũng rất nhanh. Nhưng ngược lại cũng không có gì bất ngờ cả, ngành giải trí có một Khương Cửu Sênh là đủ rồi, không cần thêm một bản sao chép, hơn nữa tập
đoàn giải trí nhà họ Tần và SJ"s chiếm cứ nửa giang sơn điện ảnh truyền hình, thêm cả đào tạo ngôi sao nữa, Khương Cửu Sênh với tư cách là bà chủ hiển nhiên sẽ không cho phép ai lay động địa vị của cô dù chỉ nửa phần.
Tin vịt về việc Khương Cửu Sênh và Thời Cẩn ly hôn không đánh cũng tự tan. Miên Châu, nhà họ Đằng.
Đến tận xế trưa mới có một tia nắng ló ra khỏi đám mây, ánh mặt trời mỏng manh nhưng lại nhợt nhạt ấm áp. Mùa đông phương Bắc năm nay đặc biệt dài, tháng Tư rồi mà trời vẫn rất lạnh.
"Xoȧng!"
Bát canh rơi xuống đất vỡ tan tành, nước canh đầy trong bát bắn tung tóe khắp nơi.
Cô gái trẻ bị dọa sợ đến mức mặt trắng bệch liền lập tức cúi đầu, lo lắng kinh hoàng nói xin lỗi: "Xin lỗi cô Từ, đều là sơ suất của tôi."
Khương Cửu Sênh nằm ở trên mép một chiếc sập nhỏ, ánh mắt lẳng lặng nhìn luớt qua chiếc đèn cây kiểu cổ bên cạnh.
Phích cắm đã bị ngâm nước, cô đứng dậy, lơ đãng đá văng ra rồi đi đến trước mặt cô gái trẻ: "Cô muốn tôi bị bỏng chết à?"
Bình thường cô chủ nhà họ Từ này vẫn luôn lạnh nhạt, không hay cáu kỉnh, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy nổi giận.
Quản gia Vân Hy của khu nhà phía đông bước lên nói đỡ giúp cô gái kia: "Cô Từ đừng nóng giận, tôi đã sai người đi múc một bát khác rồi."
Khương Cửu Sênh không nói gì mà ngồi lại sập.
"Sao vậy?"
Đằng Minh bước vào nhìn thấy một đống bừa bãi trên mặt đất.
Sắc mặt cô gái chọc giận Khương Cửu Sênh kia trắng bệch, muốn nói lại thôi nhưng cũng không dám giải thích gì, chỉ nhỏ giọng gọi cậu Hai xong liền im lặng.
Khương Cửu Sênh nói: "Cô ấy làm tôi bị bỏng."
Sắc mặt Đằng Minh hơi lạnh đi: "Tự đi lĩnh phạt đi."
Cô gái khẽ cắn răng: "Vâng, cậu chủ."
Sau đó cùng đi với Vân Hy ra ngoài. Dù trong lòng cô ta không cam lòng đến đâu, cũng không dám có dị nghị gì. Ngày đầu tiên cậu Hai dẫn người đến đã nói, đây là bà chủ của khu nhà phía Đông, chọc cô ấy mất hứng thì đương nhiên phải cút.
Tổ tiên nhà họ Đằng là quan thương, nơi ở của tổ tiên cũng ngăn cách với đời, vẫn giống như thời xưa, quy tắc rất nhiều, tôn ti rõ ràng. Người giúp việc muốn vào được nhà họ Đằng cũng đều là ngàn chọn vạn tuyển mà ra, tiền lương cực cao nhưng đồng thời nguy hiểm cũng cực lớn.
Đằng Minh đi đến cạnh sập, hỏi: "Tâm trạng không tốt à?"
Cô nói: "Rất bí bách."
Cô nhìn anh, mặt đầy vẻ phiền muộn: "Tôi muốn đi ra ngoài đi dạo."
Anh không đáp ứng ngay mà ngẫm nghĩ một lát: "Có thể, nhưng không được đi xa."
Khương Cửu Sênh gật đầu.
Anh còn nói: "Anh đưa em đi."
Cô không phản đối, anh bèn dắt tay cô đi, cô gần như theo bản năng để tay ra sau lưng để tránh anh.
"Sênh Sênh."
Đằng Minh muốn nói gì đó nhưng lời nói đến bên miệng rồi lại biến thành tiếng gọi tên cô, không nói gì mà chỉ rũ mi mắt, trên mặt khó nén mất mát, ngoài ra còn có cả âm trầm nữa.
Khương Cửu Sênh giải thích: "Tôi không nhớ được gì cả nên vẫn còn rất xa lạ với anh."
Anh ngước mắt, chỉnh đốn cảm xúc rồi cười một tiếng: "Anh biết rồi."
Đứng dậy đi đến chỗ kệ gỗ trầm hương lấy miếng ngọc như ý ra, anh cầm một đầu còn đầu kia thì đưa tới chỗ cô: "Em nắm chặt vào, đừng buông tay nhé."
Nghe Vân Hy nói, đồ trang sức bằng ngọc trong phòng này đều là đồ cổ.
Khương Cửu Sênh nắm lấy đầu kia.
Anh nắm lấy ngọc như ý rồi dắt cô đi ra ngoài, đây lần đầu tiên cô ra khỏi phòng sau khi đã đến đây nhiều ngày như vậy.
Nhà họ Đằng rất lớn, không có một chút dấu vết hiện đại hóa nào, giống như gia đình giàu có thời cổ đại. Có thể thấy được nhà họ Đằng rất khác nhà họ Tần và nhà họ Tô, tình hình bên trong cũng rất phức tạp.
Đình đài lầu các cũng không xa lạ gì lắm với Khương Cửu Sênh, lúc diễn xuất cũng đã từng thấy rồi. Cô đứng ở một chỗ, chỉ vào phía đối diện: "Bên kia là chỗ nào?"
Đằng Minh nắm ngọc như ý, đi đằng trước: "Đó là khu nhà phía Tây, nơi anh cả của anh ở."
Thời cổ đại, khu nhà phía Đông được tôn trọng hơn, là anh cả nhưng lại ở khu nhà phía Tây. Xem ra người nắm quyền của nhà họ Đằng là Đằng Minh.
Khương Cửu Sênh không bộc lộ cảm xúc gì, thuận miệng hỏi: "Anh còn có anh cả à?"
Anh ta đi rất chậm, tốc độ nói cũng chậm: "Ừ, anh ấy đi đứng bất tiện nên thường ru rú trong nhà, người ngoài cũng không biết anh ấy."
Khương Cửu Sênh không tiếp tục truy hỏi nữa, nhà họ Đằng không phải kiến trúc hiện đại cho nên muốn nhớ được phải mất rất nhiều sức lực, đi một đoạn đường mới đến phía chính bắc: "Phía trước là nhà chính à?"
Đằng Minh gật đầu: "Là nơi ở của ông Đằng, ba của anh."
Anh ta nắm nhu ý, đi đến một hành lang khác: "Em không nên đi sang bên đó, ông Đằng là một người rất khó sống chung."
Anh ta mặc áo dài, dường như chỉ cần là ở nhà họ Đằng thì anh sẽ luôn mặc áo dài vậy.
Nhà họ Đằng thật sự là một nơi kỳ lạ, Đằng Minh cũng là người kỳ lạ, thần bí khó lường khiến người ta không tìm hiểu được ngọn nguồn.
"Quan hệ giữa anh và ba anh không tốt à?" Giọng của cô tùy ý hỏi.
Đằng Minh ôn hòa đáp: "Chỉ có quan hệ ba con thôi."
Câu trả lời kỳ lạ.
Khương Cửu Sênh không hỏi nữa, dọc theo đường đi đều là ao sen và núi giả, nhưng không biết vì sao thời tiết lạnh như vậy mà hoa sen trong ao lại vẫn có thể nở được.
Dọc theo khu nhà phía Đông đến khu nhà phía Tây, rồi đến nhà chính, chỉ mới đi qua một lượt đã mất hơn mười phút rồi.
"Tiếp đến là khu nhà phía Nam, chỗ ở của người giúp việc, bên đó đông người lại ồn ào nên không cần qua đó nữa." Đằng Minh nói.
Bọn họ dừng ở trước một cái đình nhỏ, đây cũng là vị trí trung tâm của toà nhà cổ, có thể nhìn bao quát toàn bộ toà nhà của nhà họ Đằng. Khương Cửu Sênh t xong bèn dừng ở phía xa, tò mò nhìn khắp nơi.
"A Minh."
Trên hành lang đối diện, người đàn ông mặc áo dài đang ngồi trên xe lăn, bên cạnh xe lăn có đặt một cây đàn violon nhỏ, vẻ mặt anh tuấn tú nhưng nhìn lại có vẻ hơi lạnh nhạt.
Người này, có lẽ chính là anh cả của Đằng Minh.
Đằng Minh liếc mắt nhìn người đối diện, mặt anh ta đang đầy vẻ trêu chọc, Đằng Minh nói: "Anh qua đó một lát, để Vân Hy đưa em đi loanh quanh nhé." Khương Cửu Sênh gật đầu.
Vừa xoay người, cô đã bị một cô gái trẻ va phải.
Cô gái áy náy nói: "Xin lỗi, cô Từ."
Nhưng giọng điệu lại không có một chút áy náy nào.
Khương Cửu Sênh nhận ra cô gái này, cháu gái của quản gia Vân Hy ở khu nhà phía Đông, tên là Vân Hà, là nữ giúp việc xinh đẹp nhất của nhà họ Đằng. Còn nữa, cô ta yêu mến Đằng Minh.
Vân Hy tức giận mắng: "l* m*ng như vậy còn ra thể thống gì!"
Bởi vì là cháu gái của Vân Hy nên ngoại trừ ba ông chủ của nhà họ Đằng thì thân phận của cô ta cũng coi như là rất cao. Vân Hà không hề rụt rè e sợ như những nữ giúp việc khác mà nói thẳng một cách rõ ràng.
"Cháu vội vàng đi châm trà cho cậu cả mà."
Vân Hà nở nụ cười xinh đẹp: "Xin lỗi cô Từ."
Khương Cửu Sênh lãnh đạm đáp: "Không sao."