Khương Cửu Sênh chờ một lát cho tiếng bước chân đi xa rồi mới dậy, lấy dạ minh châu giấu trong chăn ra rồi mượn ánh sáng đó mà bước xuống giường.
Trong phòng có camera hồng ngoại nên cho dù là ở trong bóng tối cũng vẫn có thể theo dõi thực tế, chỉ khi ngắt điện, cô mới có thể thoát khỏi theo dõi. Vì thế, ban ngày cô mới đổ bát canh kia để làm ướt phích cắm đèn cây.
Quả nhiên cửa đã bị khóa, chỉ có thể đi qua cửa sổ thôi.
Khương Cửu Sênh ôm lấy ống thoát nước, thật cẩn thận trượt xuống. Trong sân có mấy vệ sĩ trông coi, cô che bụng trèo tường tránh đi. Ban ngày Vân Hy mang cô đi vòng rất nhiều nơi nhưng chỉ có hai chỗ không đi, phía sâu bên trong sân phía nam và căn nhà phía sau nhà chính.
Cô chỉ đi dạo một lần nên không quá quen thuộc với bố cục chỗ ở của nhà họ Đằng, quanh đi quẩn lại hai vòng mới mò được đến nhà kề phía nam. Chỉ có một gian phòng có người trông coi bên ngoài, cô vòng đến cửa sổ đằng sau, gõ nhẹ hai cái.
Người trong phòng đè thấp giọng hỏi: "Ai?"
Quả nhiên là bị nhốt ở đây.
Khương Cửu Sênh thấp giọng: "Tần Tả, là chị đây."
Tần Tả lập tức mở cửa sổ, mặt lộ vẻ vui mừng: "Chị Sênh."
Trong phòng không bật đèn nên rất tối, Khương Cửu Sênh nương theo ánh trăng bên ngoài đánh giá cô ấy: "Em có bị thương không?"
Tần Tả nói: "Không ạ."
Ngày đó Tần Tả bị lão già "ăn vạ" kia chụp thuốc mê, vừa tỉnh dậy thì đã bị giam giữ, đối phương không có ý muốn làm hại cô, nhưng cũng không để cô ra ngoài.
Có lẽ không bao lâu nữa thì đường điện sẽ được khôi phục, thời gian không còn nhiều lắm, Khương Cửu Sênh nói ngắn gọn: "Chị sẽ dẫn người bên này rời đi, đợi lát nữa em tìm cơ hội chạy trốn nhé."
Tần Tả nhíu mày: "Vậy còn chị?"
"Sau khi em chạy trốn, chắc chắn họ sẽ canh phòng càng nghiêm ngặt hơn, chị không đi được nữa."
Tần Tả không đồng ý, thái độ vô cùng kiên quyết: "Vậy chị đi trước, để em chặn lại."
Các cô làm vệ sĩ, sao có thể trốn trước được. Con gái chốn giang hồ tuyệt đối sẽ không tham sống sợ chết.
Trong sân có tiếng bước chân, có lẽ là có người đi qua. Khương Cửu Sênh ép giọng nói thấp hơn: "Chị đi rồi thì em sẽ mất mạng."
Cô không thể đi trước, nếu cô đi Tần Tả sẽ mất giá trị. Không cần nghĩ cũng biết kết quả của một con tin mất giá trị sẽ như thế nào rồi.
Đúng là như vậy, Tần Tả dứt khoát: "Vậy em cũng không đi."
"Chị không có thời gian để nói nhiều, Đằng Minh sẽ không làm hại chị, ngược lại em ở lại sẽ bất lợi đối với chị."
Tốc độ nói của Khương Cửu Sênh rất nhanh, trầm giọng ra lệnh: "Em tìm được cơ hội thì rời đi trước, nghe rõ chưa?"
Tần Tả suy nghĩ: "Vâng."
So với bị nhốt thì chi bằng ra ngoài tìm người cứu viện còn hơn.
Thương lượng xong, Khương Cửu Sênh lại trèo tường đi ra ngoài, cách khu phía Nam xa nhất chính là nhà chính, vậy thì cách tốt nhất là dẫn người tới nhà chính. Vân Hy mang cô đi dạo quanh nhà đã từng nói, căn nhà phía sau nhà chính tuyệt đối không thể tự tiện xông vào.
Nhưng rất kỳ quái là bên ngoài căn nhà đó lại không hề có người trông coi. Cô đẩy cửa đi vào....
Vẫn chưa có điện, đèn pin trong sân không chiếu được xa, ở gần đó bỗng có bóng người vụt qua rồi nhanh chóng chuyển tới sau núi giả.
Quản gia nhà chính soi đèn pin nhìn sang, hô lớn một tiếng: "Ai đó?"
Chỉ thấy bóng đen đó nhảy qua hành lang gấp khúc, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Quản gia nói: "Mau đuổi theo!"
Loáng một cái mà cả khu nhà họ Đằng trở nên ồn ào huyên náo.
Chính lúc này, trong một gian phòng ở khu nhà phía nam, người ở bên trong đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Người giúp việc canh cửa dựa gần sát cửa, hỏi: "Cô làm sao vậy?"
Người ở bên trong không trả lời, tiếng kêu càng thảm thiết hơn.
Người giúp việc không biết là tình huống gì, nhưng nghe tiếng thét đáng sợ này, gã chỉ lo người bên trong gặp phải sự cố gì. Gã do dự một lát rồi cuối cùng vẫn mở cửa, không có điện nên gã dùng di động để soi sáng. Vừa mới bước vào được một chân, bả vai gã đã bị giữ chặt, cả người bị một lực rất mạnh ấn ở trên tường, gã vừa muốn kêu ra tiếng thì một vật bén nhọn đã để ở trên cổ họng.
Giọng nói của cô gái cũng gọn gàng mà dứt khoát như động tác của cô ấy vậy: "Không được kêu, bằng không tôi gϊếŧ anh."
Đối phương bị dọa sợ tới mức chân run rẩy, lập tức che miệng lại: "Tôi, tôi không kêu." Nhưng gã vừa mới che miệng...
Tần Tả nâng tay bổ xuống đánh ngất gã, sau đó lần mò từ trong bóng đêm đi ra ngoài. Người giúp việc và vệ sĩ ở trong sân phía nam đều đi "bắt trộm", không còn một ai. Cô đi thẳng được một đường đến hành lang phía Tây, đột nhiên nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân, cô lách mình vào sau góc ngoặt.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Tần Tả quyết định rất nhanh, trực tiếp ra tay.
Đối phương lui về phía sau, bắt được tay cô, cô không chút do dự giơ một chân đá lên trên đùi đối phương. Đối phương bị ép trốn về sau, đυ.ng phải lan can, khế rên một tiếng.
Nhờ ánh trăng mông lung, lúc này Tần Tả mới nhìn thấy mặt của đối phương, không quá rõ ràng nhưng mơ mơ ảo ảo tựa như gương mặt cô quen thuộc: "Cô Bảy?"
Tần Tiêu Dật sửng sốt.
Tần Tả đi ra khỏi chỗ tối: "Cô Bảy, là tôi, Tần Tả."
"Tần Tả?"
Tần Tiêu Dật kinh ngạc không thôi: "Sao cô lại ở đây?"
Không đợi Tần Tả kịp giải thích thì đã có người hô to từ một đầu khác trên hành lang: "Người ở bên kia!"
Không kịp nhiều lời, Tần Tiêu Dật giữ chặt lấy Tần Tả: "Đi theo tôi."
Trăng sáng sao thưa, bóng đêm ngày càng sâu.
Lễ kỷ niệm ngày thành lập doanh nghiệp nhà họ Đằng mới chỉ tổ chức được một nửa, tầng cao nhất của cao ốc đang bày tiệc rượu đèn hoa rực rỡ, sáng như ban ngày. Đằng Minh tránh nơi ồn ào đi đến một góc yên lặng, nhận điện thoại. Đầu kia, một người đàn ông trình báo: "Cậu chủ, Hàn Miểu bại lộ rồi."
Đằng Minh "Ừ" một tiếng, thái độ không giận không nóng, không có nửa phần kinh ngạc.
Người ở đầu bên kia điện thoại không hiểu rõ, xin chỉ thị: "Ý của ngài là?"
Đằng Minh đơn giản nói điểm chính: "Đưa cô ta ra nước ngoài."
"Vâng ạ.
Tình huống này nằm trong dự đoán của anh, quân cờ như Hàn Miểu, lừa người ngoài thì không sao nhưng ở chỗ Thời Cẩn cũng chỉ có thể thăm dò thực hư mà thôi.
Thời Cẩn coi như không khiến anh thất vọng.
Cúp điện thoại xong, Đằng Minh đi xuống tầng. Ông Đằng ba anh cùng mấy thành viên ban giám đốc đều đang thảo luận công việc. Anh bước vào phòng, tiện tay kéo một chiếc ghế dựa ra ngồi xuống.
Không bao lâu sau thì A Di đi vào.
"Cậu chủ."
Thấy Đằng Tiêu Vân ngẩng đầu liếc nhìn, A Di mới chào: "Ông Đẳng"
Đằng Tiêu Vân ra hiệu cho người ngoài tránh đi, chờ đến khi chỉ còn ba con ba người và A Di, ông ta mới hỏi: "Chuyện gì?"
A Di nhìn Đằng Minh: "Người bị nhốt ở khu nhà phía nam chạy trốn."
"Còn cô ấy?" Đằng Minh hỏi.
Vẻ mặt anh vẫn tự nhiên như thường, nhưng nhìn kỹ lại thấy đáy mắt anh ta đã có sự hoảng loạn xẹt qua, lông mày nhíu lại.
A Di nói: "Cô Từ vẫn còn ở đó."
Đằng Minh không nói gì nữa, cặp mày hơi nhíu lại cũng giãn ra.
A Di lại nhìn về phía Đằng Anh: "Cậu Cả."
Nhìn sắc mặt anh xong chọn từ một lúc thì A Di mới cẩn thận nói: "Vị ở khu nhà phía Tây kia của ngài, cũng trốn rồi."
Chỉ nháy mắt sắc mặt Đằng Anh liền thay đổi.
Cô Bảy Tần, em được lắm, ngủ xong rồi bỏ chạy lấy người à!
Sau khi Đằng Tiêu Vân nghe xong, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt thoáng giận: "Nhìn hai anh em chúng mày làm chuyện tốt gì đi."
Hai người đều không lên tiếng, không bộc lộ thái độ, mỗi người có suy nghĩ riêng.
Đằng Tiêu Vân tạm thời áp cơn giận xuống, trở lại chuyện chính, hỏi Đằng Minh: "Lô hàng chỗ Lục Khải Sơn mày xử lý thế nào rồi?"
Không biết anh đang suy nghĩ gì mà không tập trung lắm, anh trả lời: "Đã thỏa thuận xong rồi."
"Trước khi qua tay phải đề phòng một chút, Lục Khải Sơn không dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy đâu." Đằng Tiêu Vân nhìn con thứ, sắc mặt thay đổi mấy lần rồi rũ mắt xuống, trong lòng đã có tính toán riêng.
Cô gái kia đã đến nơi không nên đến, nhìn thứ không nên nhìn, cho nên đã không thể thả được nữa rồi.
Khương Cửu Sênh không biết Đằng Minh trở về lúc nào, buổi trưa ngày tiếp theo cô mới nhìn thấy anh. Anh không nhắc một chữ nào về chuyện tối ngày hôm qua, vẫn ngồi uống trà ở chỗ cô giống như mọi ngày.
"Sênh Sênh."
Cô nhìn Đằng Minh.
Anh ta tạm dừng một lát, đổ lần nước thứ nhất trong chén trà đi rồi nói: "Ngày mai, chúng ta xuất ngoại."
Khương Cửu Sênh có hơi bất ngờ không kịp đề phòng: "Vì sao đột nhiên lại ra nước ngoài?"
Nếu anh ta đưa cô ra nước ngoài thì muốn chạy trốn lại càng không dễ dàng chút nào.
Đằng Minh dùng vẻ mặt tự nhiên, nói một lý do không làm cho người ta quá tin phục: "Khí hậu Miên Châu không thích hợp dưỡng thai nên anh đưa em ra nước ngoài."
Trừ câu đó ra thì anh không hề giải thích thêm.
Sắc mặt Khương Cửu Sênh rất bất an: "Tôi không muốn đi."
Nói xong, cô lại vội giải thích: "Tôi mới vừa thích ứng được với chỗ này."
Vì sao đột nhiên phải xuất ngoại? Là Thời Cẩn tìm tới ư? Hay là bởi vì biến cố tối hôm qua?
Cô nghĩ mãi không ra, căn bản không hiểu rõ suy nghĩ của Đằng Minh.
"Sênh Sênh, nghe lời anh một chút được không?" Anh ta dịu dàng dễ cô nhưng trong mắt lại có một tia u ám không hề che giấu.
Anh ta không đến trưng cầu ý kiến, mà là đã đưa ra quyết định, hoàn toàn không cho cô phân bua.
Khương Cửu Sênh nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Nếu tôi không nghe thì sao?"
Nếu cô không nghe...
Đằng Minh đè thấp giọng xuống: "Chỉ một lần thôi"
Anh ta tỏ ra yếu thế, giọng điệu có ý lấy lòng. Anh ta đi đến trước mặt cô ngồi xổm xuống: "Sau này sẽ đổi thành anh nghe lời em."
Nếu như vẫn còn có sau này.
Không đợi Khương Cửu Sênh tỏ thái độ, A Di đã đứng ở cửa gọi: "Cậu Hai, ông Đằng gọi ngài đi qua đó một lát."
Đằng Minh đứng dậy, chỉnh lại áo dài: "Em ngủ một lát đi, chút nữa anh lại tới."
Sau khi anh ta đi, Khương Cửu Sênh nghỉ ngơi một lát, đến lúc tỉnh lại thì đã ba giờ chiều rồi. Anh ta không đến nữa, cũng không biết là mất thứ quan trọng gì mà toàn bộ người giúp việc và vệ sĩ đều đi ra ngoài tìm. Cả nhà họ Đằng đều sắp bị đào sâu ba thước rồi.
Khi trời gần tối, mấy người đàn ông mặc âu phục đi tới chỗ ở của Khương Cửu Sênh, người cầm đầu nói với Vân Hy: "Chị Vân Hy, khu phía Đông chỉ còn lại chỗ cô Từ thôi."
Vân Hy gật đầu, gõ cửa phòng Khương Cửu Sênh: "Cô Từ."
Cô đang đọc tạp chí bên trong nên chỉ nghe được tiếng động chứ không biết có chuyện gì, cô hỏi: "Sao vậy?"