Toàn bộ giới truyền thông bị chặn ở bên ngoài khách sạn Tần Thị. Ngày hôm nay, khách khứa đến tham dự hôn lễ không được mang theo điện thoại vào trong, công tác bảo mật của buổi tiệc được thực hiện rất tốt.
6 giờ 8 phút là giờ lành, cô dâu bước vào lễ đường.
Khương Cửu Sênh khoác tay ba mình, nói: "Ba, ba đừng căng thẳng thế."
Từ Bình Chinh vuốt phẳng mép áo, lưng thẳng đến cứng ngắc: "Con gái cưng đi lấy chồng, làm gì có chuyện không căng thẳng."
Cô đang đội khăn hỷ nên chỉ có thể nhìn thấy giày của ba mình: "Ba ơi."
"Ơi?"
Khương Cửu Sênh hơi nghẹn ngào: "Con cảm ơn ba."
Từ Bình Chinh vỗ nhẹ lên tay cô: "Với ba mà còn nói cảm ơn gì chứ."
Ông nói rất chậm, hoàn toàn khác với vẻ mạnh mẽ thường ngày trên chính trường.
Ông của lúc này, cũng giống như bao nhiêu ông bố đưa con gái đi lấy chồng trên thế gian vậy, trong lòng tràn ngập âu lo, không nỡ xa rời: "Sênh Sênh này, cả một đời ba không kết hôn, cũng không biết phải chăm lo cho cuộc sống hôn nhân như thế nào. Ba chỉ có một câu muốn nói với con thôi, bất luận như thế nào, bất luận vào thời điểm nào, con cũng đừng miễn cưỡng chính mình."
Thế sự xoay vần, có rất nhiều thứ có thể hoàn toàn thay đổi, chỉ duy nhất máu mủ ruột già là vĩnh viễn không cắt đứt được thôi.
"Vâng ạ, con biết rồi ba."
Người chủ hôn đang mời cô dâu tiến vào lễ đường.
Từ Bình Chinh đứng thẳng lưng, đưa Khương Cửu Sênh đi vào. Dưới sàn được trải trăm mét lụa đỏ, bên trên treo 99 chiếc đèn lồng đỏ, cây trụ La Mã sơn đỏ được điêu khắc thành tranh Long Phượng trình tường, bên trên bày Dạ Minh châu, đậm chất cổ trang. Cô đi đôi giày thêu màu đỏ, bước qua chậu lửa, từng bước từng bước đi tới trước mặt Thời Cẩn. Phía sau lưng cô là cả một sàn đầy hoa hồng, còn có đuôi váy rất dài trải trên mặt đất, bên trên vạt váy được thêu hình phượng hoàng vô cùng sống động.
Vóc dáng yểu điệu yêu kiều, vòng tay ngọc bội đinh đinh đang đang, đẹp như một giấc mộng vậy.
Từ Bình Chinh đưa một đầu lụa đỏ cho Thời Cẩn, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói một câu: "Một đời cũng không dài, các con sống thật hạnh phúc nhé."
Thời Cẩn gật mạnh đầu, hai mắt hơi đỏ lên.
Từ Bình Chinh nhìn con gái mình một cái rồi bước xuống thảm đỏ. Đến đầu bên kia, ông nghe con gái gọi: "Ba ơi."
Ông quay đầu lại hỏi: "Sao thế con?"
"Được làm con gái của nhà họ Từ, con vô cùng hạnh phúc."
Từ Bình Chinh khẽ gật đầu rồi vẫy tay để cô đi theo Thời Cẩn.
Hạnh phúc là tốt rồi.
Người làm ba như ông cũng chẳng mong chờ gì nhiều, con cái sống vui vẻ hạnh phúc là tốt lắm rồi.
6 giờ 28 phút, cũng là giờ lành, đôi vợ chồng trẻ bái đường thành thân.
Giọng người chủ hôn sang sảng hô to.
"Nhất bái thiên địa."
Một lạy, vợ chồng yêu thương nhau đến bạc mái đầu cũng không xa rời. "Nhị bái cao đường."
Hai lạy, cha mẹ mạnh khỏe, tháng ngày bình an.
"Phu thê giao bái."
Ba lạy, cầm tay nhau đến tận lúc tuổi già, sớm sớm chiều chiều bầu bạn quây quần.
"Lễ xong! Động phòng hoa chúc."
Một dải lụa đỏ, mỗi người cầm một đầu. Thời Cẩn đi trước, đưa Khương Cửu Sênh vào căn phòng cưới được trang trí theo phong cách phỏng cổ. Trong phòng không hề có chút vết tích gì của hiện đại. Giường cổ, sập nhỏ, trên chiếc bàn tròn bằng gỗ trầm hương được bày mấy đĩa hạt sen long nhãn, hạch đào đậu phộng, còn có cả ly và bình rượu nữa.
Bà Vương đã chờ sẵn trong phòng. Bà đỡ Khương Cửu Sênh ngồi lên chiếc chăn uyên ương trải đầy bát bảo, buộc tay áo của đôi vợ chồng trẻ thành kết đồng tâm rồi mới nói: "Thời Cẩn, vén khăn cô dâu được rồi đó."
Anh vâng một tiếng, động tác có chút vội vàng, có chút luống cuống. Bà Vương thấy không đúng, còn chưa kịp ngăn anh lại thì anh đã nhấc tay vén khăn trùm đầu của Khương Cửu Sênh lên rồi.
"Ôi, sao cháu lại dùng tay chứ?" Rõ ràng đã dặn kỹ rồi mà! Bà Vương lườm Thời Cẩn một cái: "Phải cầm ngọc Như Ý cơ mà."
Thời Cẩn thoáng sững sờ.
Khương Cửu Sênh bật cười, giải thích thay anh: "Anh ấy hơi căng thẳng nên quên mất. Không sao đâu ạ."
Cô vừa nói xong, Thời Cẩn lập tức hỏi ngay: "Liệu có điềm xấu không ạ?"
Anh nhíu mày, vẻ mặt hiếm khi hoảng hốt luống cuống như thế: "Làm lại lần nữa được không ạ?"
Bà Vương không biết phải nói gì nữa, đành quay sang nhìn hỷ nương.
Hỷ nương cũng chưa từng gặp phải tình huống như thế này bao giờ, hơi do dự nói: "Chắc là... được nhỉ."
Thời Cẩn đội lại khăn trùm cho cô, rồi dùng ngọc Như Ý vén lại lần nữa. Lần này động tác của anh rất chậm rãi, thận trọng từng li từng tí, chỉ sợ lại sai lầm gì.
Dưới lớp khăn trùm, Khương Cửu Sênh trang điểm kiểu cô dâu rất nhẹ nhàng, tua rua rủ trước trán màu vàng kim tươi đẹp, hai chiếc Kim Bộ Dao ở hai bên tóc cũng khe khẽ lay động theo động tác ngẩng đầu của cô.
Trước giờ Thời Cẩn chưa từng nhìn thấy cô mặc đồ màu đỏ như thế này nên cứ nhìn mãi không rời mắt đi được. Trong mắt anh ánh lên những bông hoa đào rực rỡ, chính là đôi mắt của cô. Đôi mắt hoa đào của cô sáng lấp lánh, ở đuôi mắt còn được gắn thêm một đóa hoa.
Bà Vương nhắc anh một câu, anh mới hỏi: "Rồi sao nữa ạ?"
"Phải uống rượu hợp cẩn."
Thời Cẩn cầm bình rượu đồng rót ra hai chiếc ly, đưa cho Khương Cửu Sênh một ly. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, vừa giơ ly rượu lên, Khương Cửu Sênh đã thò đầu nhìn ra bên ngoài.
"Hình như Thiên Bắc đang khóc."
Thời Cẩn muốn nói mặc kệ thằng bé đi.
Nhưng ngay lúc này, ông cụ Từ lại bế Thời Thiên Bắc sang: "Không biết làm sao mà Trọng Cảnh khóc ghê quá. Thời Cẩn à, cháu là bác sĩ, mau khám cho thằng bé đi."
Anh là bác sĩ Khoa Ngoại tim mạch chứ có phải bác sĩ Khoa Nhi đâu.
Mặt Thời Cẩn không biến sắc, nói: "Uống rượu hợp cẩn trước đã."
không sẽ không may mắn.
Nửa câu sau còn chưa nói ra miệng thì Khương Cửu Sênh đã đặt ly rượu xuống, bế Thời Thiên Bắc sang: "Bé ngoan, con đói rồi à?"
Thời Cẩn ấm ức. Phải nhịn xuống, nhịn xuống.
Bà Vương nói: "Vừa cho thằng bé ăn rồi đấy."
Khương Cửu Sênh sờ lên trán Thiên Bắc nhưng cũng không thấy phát sốt. Cô bé thằng bé lắc lư: "Thiên Bắc ngoan, đừng khóc nữa."
Nếu là bình thường, chỉ bế nó lên lắc lư vài cái là Thiên Bắc sẽ không khóc nữa. Nhưng lần này thì lại chẳng có tác dụng gì cả, thằng bé vẫn khóc.
Tay Thời Cẩn vẫn còn cầm ly rượu: "Sênh Sênh, rượu hợp cẩn..."
Cô ngắt lời anh, hơi lo lắng nói: "Anh mau xem con làm sao đi, có phải con khó chịu ở đâu không anh?"
Sắc mặt Thời Cẩn không tốt lắm.
Khương Cửu Sênh chỉ lo đến đứa bé, vẫn thúc giục: "Mau lên anh."
Thời Cẩn vô cùng tức giận.
Anh bóp mạnh mi tâm rồi mới đặt ly xuống, bể Thời Thiên Bắc đang khóc không ngừng sang, nghiêm nghị nạt: "Thời Thiên Bắc."
Tiếng khóc ngừng ngay tức khắc, Thời Thiên Bắc mở to đôi mắt đẫm lệ của mình, trừng trừng nhìn ba.
Ông cụ Từ kinh ngạc.
Đúng là như ma làm luôn!
"Thiên Bắc đã hết khóc rồi, để bác bế cho."
Rượu hợp cẩn còn chưa uống kia kìa. Bà Vương vội đón tay bế Thời Thiên Bắc, nhưng vừa đón lấy xong thì đứa bé con kia đã bĩu môi ra khóc tiếp rồi.
Bà Vương không còn biết nói gì nữa.
Khương Cửu Sênh nghe con khóc thì xót ruột, nói: "Thời Cẩn à, anh bế con đi."
Mặt anh sa sầm xuống, một tay xách Thời Thiên Bắc sang. Tư thế kia, thực sự không có vẻ gì là ba hiền cả, ấy vậy mà Thời Thiên Bắc lại cứ cười khanh khách. Muốn đánh đòn quá.
Nhưng Sênh Sênh ở đây, Thời Cẩn không dám đánh.
Cuối cùng, ly rượu hợp cẩn này cũng không uống được, ngay cả lúc đi mời rượu, Thời Cẩn cũng bế Thiên Bắc theo.
Hơn 9 giờ hôn lễ mới kết thúc. Phòng cưới không sắp xếp bên Ngự Cảnh Ngân Loan nên Thời Cẩn đưa Khương Cửu Sênh quay về bên khu biệt thự.
Hết một ngày, ngay cả thể lực của Khương Cửu Sênh vốn rất tốt nhưng cô vẫn mệt lử. Trên người vẫn đang mặc váy lúc đi tiếp khách, đuôi váy không dài như chiếc cô mặc lúc bái đường. Mặt cô còn chưa tẩy trang, mệt mỏi vùi mình trong sofa không muốn cựa quậy nữa.
"Thiên Bắc đâu anh?"
Thời Cẩn bước tới, giúp cô gỡ trâm cài tóc xuống: "Bác gái đưa nó về nhà họ Từ rồi."
Cô mệt đến mức khớp xương tê dại, chẳng muốn động đậy, để mặc Thời Cẩn giúp mình cởi khuy áo: "Bao giờ chúng ta đi đón con hả anh?"
"Sênh Sênh à"
Tay anh ngừng lại, nhìn cô: "Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta đấy, em vẫn định ngủ cùng con sao?"
Cô bật cười: "Em biết rồi."
Khương Cửu Sênh gỡ mũ phượng trên đầu xuống, đặt lên ghế sofa. Tóc cô xõa ra, hơi rối một chút, kết hợp với lớp trang điểm hiện giờ, nhìn lại xinh đẹp lạ thường.
Cô vòng tay ôm cổ Thời Cẩn: "Vậy giờ động phòng luôn hả anh?"
Vẻ mặt Thời Cẩn rất nghiêm túc: "Còn chưa uống rượu hợp cẩn, phải uống bù nữa." Không uống sẽ không may mắn.
Khương Cửu Sênh rất buồn cười. Bác sĩ Thời nhà cô có oán niệm thâm sâu với ly rượu hợp cẩn quá.
Phải một tuần sau hôn lễ, Thời Cẩn cũng không thèm bế Thời Thiên Bắc lấy một lần. Bé con mấy tháng tuổi cũng như biết được tâm trạng của ba mình không tốt, nên ngoan ơi là ngoan, buổi tối có đói bụng hay đi tè cũng không khóc tí nào.
Lúc Thời Thiên Bắc được 5 tháng tuổi, thằng bé có thêm một cô em họ. Ông cụ Từ đặt tên cho con bé là Từ Kiều Sở, Từ Hoa Vinh lấy tên chữ là Hoàn Chi, Tô Khuynh đặt tên ở nhà là Bé Hạt Tiêu.
Lúc Thời Thiên Bắc nửa tuổi, thằng bé mọc hai chiếc răng sữa nhỏ xíu, thích cắn mọi thứ. Ông cụ Từ mua cho thằng bé rất nhiều đồ gặm nướu. Hơn nữa, Thiên Bắc rất thích ăn cháo, thằng bé ngồi chưa vững lắm nhưng lại ngồi rất tĩnh, rất ngoan, cứ ngã xuống là lại nằm, nằm một lúc là tự ngủ, không khóc không quấy gì.
Lúc Thời Thiên Bắc được 9 tháng, thằng bé bò rất nhanh, còn có thể dựa vào cụ đỡ để đứng vài giây nữa.
Lúc Thời Thiên Bắc mười 10 tháng tuổi, thằng bé nói được vài chữ đơn giản, chỉ là không biết nó đang nói gì thôi. Thằng bé đứng được rất lâu, nhưng vẫn chưa biết đi. Thằng bé thích nhất là chơi với Từ Bác Mỹ, còn bắt chước tiếng chó kêu, kêu oăng oẳng oăng oẳng rất giống, làm ông cụ Từ sợ hết hồn, không dám cho Thời Thiên Bắc chơi với Từ Bác Mỹ nữa, chỉ sợ thằng bé bị chó làm hư.
Lúc Thời Thiên Bắc được 11 tháng tuổi, thằng bé bắt đầu biết gọi. Tiếng đầu tiên nó gọi là 'ba'. Đối với việc này, Khương Cửu Sênh hơi buồn bã, vì Thiên Bắc vẫn chưa biết gọi mẹ.
Buổi tối mỗi ngày, Khương Cửu Sênh đều sẽ ôm Thiên Bắc dạy thằng bé gọi mẹ. Thời Thiên Bắc chỉ ê ê a a.
Thấy cô uể oải, chán nản, Thời Cẩn bèn vỗ nhẹ lên đầu cô, an ủi: "Em đừng vội, sau rồi con sẽ biết thôi mà."
Khương Cửu Sênh vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục dạy Thiên Bắc: "Cục cưng, gọi mẹ đi con."
Cô dạy thằng bé từng chữ từng chữ một: "Mẹ, mẹ."
Thời Thiên Bắc khoe mấy cái răng sữa ra, ngọng ngịu nói: "Bánh bánh."
Khương Cửu Sênh bó tay rồi.
Ai nói bình thường trẻ con đều sẽ học gọi mẹ trước vậy?
Thời Cẩn không chịu được khi thấy Khương Cửu Sênh không vui.
Anh xách cổ Thời Thiên Bắc sang, dạy thằng bé: "Thời Thiên Bắc, gọi mẹ đi."
Thời Thiên Bắc bị xách cổ lên, hai cái chân ngắn ngủi đạp đạp vài cái, phun bong bóng ra rồi quay sang Thời Cẩn, ngọng líu ngọng lô nói: "Mạ, mạ."
Khương Cửu Sênh dở khóc dở cười: "Thiên Bắc, mẹ mới là mẹ của con mà."
Cánh tay ngắn ngủn của Thời Thiên Bắc quơ lung tung, nhưng cứ ra sức quay sang Thời Cẩn gọi mạ mạ mạ mạ mạ mạ mạ mạ...
Thời Cẩn đỡ cái cằm mũm mĩm của Thiên Bắc, xoay mặt thằng bé về phía mẹ nó: "Đây mới là mẹ của con." Rồi anh nói rất nghiêm khắc: "Gọi mẹ đi."
Thời – em bé sữa – Thiên Bắc gọi một tiếng giòn tan: "Mạ mạ."
Tuy là bị c**ng b*c, nhưng Khương Cửu Sênh vẫn cảm động đến đỏ ửng vành mắt.
Lúc Thiên Bắc 12 tháng tuổi, thằng bé bắt đầu biết đi, nhưng đi vẫn chưa vững lắm. Cứ đi được vài bước thằng bé lại ngã, ngã cũng không khóc, tự mình đứng dậy đi tiếp.
Nhà họ Từ tổ chức tiệc thôi nôi cho Thiên Bắc. Họ bày một bàn đầy đồ để Thiên Bắc trảo cưu, nào là cầm kỳ thư họa, văn phòng tứ bảo, kim ngân châu báu, tất cả những gì có thể nghĩ được ra là đều đặt lên bàn hết.
Ông cụ Từ ghé vào mép bàn tròn, vẫy tay với bé con: "Trọng Cảnh, tới chỗ cụ ngoại này."
Ông cầm chiếc huân chương trên bàn lên, lắc lư mấy cái, giọng điệu như đám lừa bán trẻ con: "Con có thích huy chương của cụ ngoại không nào? Tới đây đi, cụ ngoại cho con chơi này."
Ông cụ cảm thấy, con trai ấy mà, làm quân nhân, ra sức kiến công lập nghiệp, cống hiến cho tổ quốc là chuyện vô cùng quang vinh và siêu ngầu luôn.
Từ Thanh Bách ở bên cạnh buồn cười nói: "Ông nội ơi, ông làm thế là phạm quy rồi, đã quy định rõ là để Thiên Bắc tự chọn, không ai được dụ dỗ cơ mà."
Ông cụ Từ có thể thừa nhận sao? Đương nhiên là không rồi: "Ông dụ dỗ bao giờ?"
Nói rồi ông lại ra sức lắc huân chương, lườm Từ Thanh Bách một cái: "Anh nhìn xem, anh có tầm thường th* t*c không hả, lại đi đặt thỏi vàng lên mới sợ chứ."
Từ Thanh Bách nghịch thỏi vàng trong tay, lại đặt thêm một thỏi nữa lên bàn: "Chưa biết chừng Thiên Bắc nhà chúng ta lại thích thứ tầm thường như thế ấy chứ."
Tục tằn!
Ông cụ Từ mắng anh ta: "Ngậm cái miệng quạ đen của anh lại."
Thời Thiên Bắc ngồi giữa bàn, mặc chiếc áo bông gi lê kiểu tàu màu đỏ thẫm, giọng non nớt gọi: "Mẹ ơi."
Gọi xong mẹ, cậu bé lại quay sang gọi ba.
Thời Thiên Bắc bò quanh bàn một nửa vòng, vừa khéo đối mặt với ông cụ Từ. Thằng bé toét miệng cười, lộ ra bốn cái răng sữa bé xíu: "Ông ơi."
Thiên Bắc vẫn chưa biết gọi cụ ngoại, bất kể là ông ngoại hay cụ ngoại thì thằng bé đều gọi là ông hết.
Ông cụ Từ cười tươi như hoa: "Trọng Cảnh ngoan, qua đây với cụ nào."
Thiên Bắc khẽ chớp mắt, bò hai bước về phía ông cụ, sau đó không bò nữa, tự đứng dậy rồi quay mông chạy thẳng về phía Thời Cẩn.
Ông cụ Từ đờ người! Thằng nhãi ranh này!
Chạy đến bên ba mình, Thiên Bắc ngồi xuống nghịch mấy con dao mổ bằng nhựa.
Vợ Từ Hoa Vinh cười nói: "Sau này Thiên Bắc của chúng ta cũng muốn làm bác sĩ giống ba à."
Bà vừa nói xong, Thời Thiên Bắc đã ném dao mổ đi, túm lấy miếng ngọc cổ đặt trước mặt mẹ mình rồi giang hai tay ra, nũng nịu gọi: "Mẹ ơi, bế bế."