Thời Thiên Bắc đáp: "Dạ."
Thèm quá đi mất, nhưng ba đã quy định rồi, một ngày chỉ được uống ba bình thôi.
Thời Cẩn nhìn đồng hồ: "Thiên Bắc, con có thứ gì muốn mang đi không?"
Thời Thiên Bắc nghĩ một chút: "Con mang Bác Mỹ theo được không ạ?"
"Được."
Thời Thiên Bắc nói cảm ơn ba xong vui vẻ đi lấy ba lô nhỏ chuyên dụng để mang chó đi. Thằng bé đặt Từ Bác Mỹ vào cẩn thận rồi đeo balo lên vai đi ra ngoài.
Có điều, cậu chỉ mới khoác được một lúc, ba cậu đã nói: "Đưa cho ba đi."
Thời Thiên Bắc gỡ balo xuống đưa cho ba mình.
Một tay Thời Cẩn xách chó, một tay dắt Thời Thiên Bắc.
Anh đi xe bảy chỗ, tính năng an toàn rất cao. Thời Cẩn mở cửa xe, đặt Thời Thiên Bắc lên ghế trẻ con. Thời Thiên Bắc tự cài dây an toàn, bàn tay nhỏ trắng nõn cũng giống hệt ba, vừa thon vừa đẹp, có điều, tay thằng bé không đủ khéo léo, làm thế nào cũng không cài được.
"Ba ơi, con không cài được."
Thời Cẩn bế thằng bé ngồi dịch lên một chút, dạy cậu: "Con phải ấn vào chỗ này trước."
Thời Thiên Bắc dùng ngón tay mũm mĩm ấn vào chỗ mà ba cậu vừa chỉ: "cách" một tiếng cài được vào ngay: "Con làm được rồi ạ.'
Thời Cẩn xoa đầu thằng bé ra vẻ khen ngợi rồi vòng sang ghế lái.
Thời Thiên Bắc là một quý ông nhỏ rất yên lặng, Thời Cẩn cũng không nói nhiều nên hai bố con đều ngồi im.
Lái được một đoạn, Thời Cẩn bèn nhạc trong xe lên. "A, là bài hát của mẹ."
Thời Thiên Bắc vui vẻ khẽ ngân nga theo tiếng nhạc, Từ Bác Mỹ cũng vui vẻ của theo.
Trong âm thanh mềm mại non nớt còn xen thêm tiếng chó sủa như ma khóc quỷ gào. Thời Cẩn liếc mắt nhìn gương chiếu hậu: "Đừng làm ồn, ba đang lái xe."
"Vâng..." Thời Thiên Bắc không hát nữa.
"Oẳng..." Từ Bác Mỹ cũng không sủa nữa.
Trong gương chiếu hậu phản chiếu ra hình ảnh đôi mắt đen lay láy, sáng long lanh của tiểu công tử họ Thời đang khẽ chớp chớp, miệng còn mấp máy ta ta ti ti theo nhạc trong xe.
Tiểu công tử họ Thời thích nhất là bài hát của mẹ mình, tuy rằng...
"Không đúng nhạc một câu nào cả."
Thời Cẩn chỉ trần thuật, tả thực tình hình chứ không mang tính bình luận gì cả.
Thời Thiên Bắc gật đầu đồng ý với lời bình của ba mình: "Mẹ nói, như con gọi là "ngũ âm không đủ ạ." Mẹ còn nói là: "Giống ba ấy..."
Thời Cẩn cạn lời.
Vừa khéo, điện thoại của Khương Cửu Sênh gọi đến.
Thời Cẩn kết nối bluetooth nhận cuộc gọi. Vừa nghe máy, bên kia đã hỏi: "Thời Cẩn, anh đi đón Thiên Bắc à?"
"Ừ"
Lông mày của anh khẽ nhíu lại: "Hai bố con đang đi trên đường rồi."
Chẳng quan tâm đến anh gì cả.
Khương Cửu Sênh nhẹ nhàng dặn dò: "Anh lái xe chậm thôi nhé."
Lông mày anh lại giãn ra: "Ừ, anh biết rồi."
Cũng vẫn quan tâm đến anh đấy chứ.
"Vậy anh tập trung lái xe đi, đừng để phân tâm."
Khoé môi anh cong lên: "Ừ."
Nửa câu sau của Khương Cửu Sênh là: "Đưa máy cho Thiên Bắc hộ em với."
Thời Cẩn đứng hình.
Anh mím môi, im lặng vài giây mới gỡ tai nghe bluetooh xuống, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại cho Thời Thiên Bắc: "Điện thoại của mẹ con đấy."
Bánh bao sữa nhỏ vui vẻ mỉm cười, ghé sát cái miệng xinh xinh vào ống nói của điện thoại, ngọt ngào gọi: "Mẹ ơi."
Tiếng kêu này khiến lòng Khương Cửu Sênh mềm nhũn cả ra.
"Thiên Bắc à"
Qua đường dây điện thoại, giọng nói của cô cũng trở nên dịu dàng không tả nổi: "Nhớ mẹ không nào?"
Thời Thiên Bắc cười rạng rỡ như đoá hoa nhỏ, lại hơi ngượng ngùng, hai gò má ửng hồng lên. Giọng nói của thằng bé vẫn còn non nớt thơm mùi sữa, bi ba bi bô nói với mẹ: "Nhớ ạ.
Khương Cửu Sênh phát cuồng lên vì yêu con: "Mẹ cũng nhớ con lắm."
Thời Cẩn ghen tị vô cùng.
Cô còn chưa nói nhớ anh đâu.
"Thiên Bắc muốn ăn gì nào? Lát mẹ mua trà sữa cho con nhé."
Thời Cẩn càng ghen tị hơn.
Cô cũng chưa hỏi anh muốn ăn gì đâu.
Thời Thiên Bắc ngoan ngoãn trả lời mẹ: "Con muốn ăn kem với bánh ngọt ạ."
Khương Cửu Sênh rất chiều con, chỉ cần trong phạm vi hợp lý thì Thiên Bắc muốn gì cô sẽ đều cho nấy. Dù có không hợp lý, nhưng chỉ cần Thiên Bắc gọi thêm vài câu mẹ ơi là cô đã đáp ứng vô điều kiện rồi.
Không giống như Thời Cẩn. Anh sẽ không nuông chiều đứa trẻ như vậy: "Trời lạnh quá rồi, không được ăn kem."
"Vầng..." Thời Thiên Bắc đành nói với mẹ: "Vậy còn không ăn kem bánh nữa ạ. Con chỉ ăn black forest thôi."
Khương Cửu Sênh nhẹ nhàng đồng ý.
Thời Thiên Bắc rất vui vẻ. Cậu muốn biểu diễn múa cột mà mợ Tô Khuynh dạy
cho mẹ xem, thế nhưng mẹ ở trong điện thoại thì không xem được. Cậu muốn biểu diễn hát rock cho mẹ nghe, nhưng ngũ âm của cậu lại không đủ giống ba cậu, hát chẳng hay tẹo nào. À, cậu nghĩ ra rồi: "Hôm nay. Cụ ngoại dạy con Tam Tự Kinh đấy, mẹ ơi, con đọc cho nghe nhé"
"Ừ con đọc đi."
Thời Thiên Bắc ngồi rất ngay ngắn, dùng hai tay cầm điện thoại, cái đầu nhỏ xinh lắc trái lắc phải, đọc rất dứt khoát: "Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn. Cẩu bất giáo, tính nãi thiên..."
Từ nhà họ Từ đến phim trường Hoành đ**m phải lái xe mất 40 phút, Khương Cửu Sênh và Thời Thiên Bắc nói chuyện điện thoại hết 20 phút rồi.
Xe dừng lại, Thời Thiên Bắc tự cởi dây an toàn ra, đeo bình nước cá nhân của mình lên, sau đó ôm Bác Mỹ, ngoan ngoãn chờ ba mở cửa xe.
Bên ngoài phim trường Hoành đ**m có bậc thang rất dài, Thời Cẩn thả Từ Bác Mỹ ra khỏi ba lô, buộc dây xích vào rồi đội cho Thời Thiên Bắc một chiếc mũ bóng chày. Một tay anh dắt chó, một tay bế Thời Thiên Bắc.
Tiểu công tử họ Thời: "Cảm ơn ba ạ."
Đại công tử họ Thời: "Không cần khách sáo."
Người qua đường cạn lời.
Từ Bác Mỹ: "Oẳng..."
High quá đi mất thôi... cảm giác như kiểu đời chó đã đạt đến một mức độ cao mới vậy, cảm giác chó đã bước l*n đ*nh cao của cuộc đời chó vậy... "Oẳng..."
Nghe tiếng chó sủa, Khương Cửu Sênh bước xuống đón: "Thiên Bắc."
"Mẹ ơi."
Một tay Thời Thiên Bắc bám vào cổ ba mình, một tay ra sức vẫy mẹ.
Khương Cửu Sênh vẫn còn đang mặc phục trang. Hôm nay cô mặc một bộ kiếm khách màu đen, nhìn rất gọn gàng nhanh nhẹn. Cô chạy từ trên cầu thang xuống, đón lấy Thiên Bắc, hôn lên khuôn mặt nhỏ tròn xoe như chiếc bánh gạo mềm của thằng bé.
Thiên Bắc vui chết đi được.
"Oẳng..."
Từ Bác Mỹ cũng vui chết đi được. Nó ngậm váy của mẹ, đuôi vểnh ngược lên tận trời.
"Thời Thiên Bắc"
Ba cậu chợt nói: "Nhắm mắt lại."
Cậu không hiểu, hỏi: "Dạ?"
Ba cậu kéo sụp vành mũ bóng chày của cậu xuống: "Nhắm mắt vào, không được mở ra."
"Vâng ạ.
Thời Thiên Bắc ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Thời Cẩn đỡ lấy mặt Khương Cửu Sênh, xoay sang bên này, cúi đầu hôn luôn xuống môi cô.
Quyến luyến một lúc lâu, anh mới khẽ cắn cô một cái rồi buông ra: "Trong điện thoại, em nói nhớ Thiên Bắc mà không nói nhớ anh."
Giọng đầy ai oán. Anh lại ghé sát tới cắn thêm cái nữa.
Khương Cửu Sênh dở khóc dở cười, khẽ l**m môi mình, rồi lại dùng đầu ngón tay lau vết son bị lem trên môi Thời Cẩn đi.
Giờ Thời Cẩn mới hài lòng: "Mở mắt ra được rồi."
Thời Thiên Bắc mở mắt ra, chỉnh lại mũ trước rồi hết nhìn ba lại nhìn mẹ, vẻ mặt ngây ngô không hiểu chuyện gì.
"Oẳng!"
Không biết Từ Bác Mỹ đang hưng phấn chuyện gì mà nhảy nhót quay cuồng trên bậc cầu thang.
Vẫn còn vài bậc thang nữa mới lên đến trên, Thời Cẩn sợ Khương Cửu Sênh mệt bèn nói: "Để anh bế cho, hôm nay em quay phim đã mệt lắm rồi."
"Bế một chút cũng không sao đâu anh."
Thời Cẩn vẫn đón lấy Thời Thiên Bắc, đưa dây xích chó cho Khương Cửu Sênh sau đó rảnh ra một tay để cầm tay cô.
Đến phim trường, Thời Cẩn mới đặt Thời Thiên Bắc xuống. Từ xa Mạc Băng đã nhìn thấy mọi người liền bước tới chào hỏi: "Thiên Bắc đến đấy à."
Thời Thiên Bắc ngoan ngoãn chào cô: "Cháu chào cô Mạc Băng ạ."
Đứa bé mới hơn hai tuổi mà hiểu lễ nghĩa, giáo dưỡng tốt như vậy. Bên ngoài bộ vest nhỏ, Thời Thiên Bắc khoác thêm một chiếc áo khoác nữa, dáng dấp ăn mặc y hệt như ba của cậu, đáng yêu vô cùng.
Mạc Băng không kìm được, khẽ nhéo hai má bầu bĩnh nõn nà kia: "Sao Thiên Bắc của chúng ta lại ngoan thế này cơ chứ."
Cô rút một chiếc kẹo m*t cầu vồng rất to từ trong túi áo ra, đưa cho thằng bé.
Chiếc kẹo cầu vồng hình tròn phải to bằng mặt của Thiên Bắc ấy.
Thằng bé ngoan ngoãn đón lấy, vẻ vui sướng trên mặt không giấu đi được, lộ ra đôi mắt sáng long lanh, lễ phép nói: "Cảm ơn cô ạ."
Dáng vẻ khách sáo lịch thiệp này cũng sao chép nguyên bộ từ ba ruột mình, có điều, giọng sữa non nớt lại đáng yêu hơn ba cậu nhiều, vừa ngoan vừa mềm mại.
Mạc Băng cười đáp: "Không cần khách sáo."
Đúng lúc này, trà chiều được đưa đến.
Khương Cửu Sênh mời cả đoàn làm phim, giờ cũng đang giờ nghỉ nên mọi người đều đang ăn đệm bụng cả. Khương Cửu Sênh dắt Tiểu Thiên Bắc đi đến khu nghỉ ngơi của cô. Bên dưới chiếc ô che nắng cỡ đại có một chiếc bàn, một cái ghế nằm và hai chiếc ghế đôn, cô đi mượn thêm một chiếc ghế có lưng dựa cho Thiên Bắc ngồi nữa.
Khương Cửu Sênh mở hộp bánh ra cho Thiên Bắc ăn.
Thiên Bắc tự tháo bình nước trên cổ xuống: "Mẹ ơi, con tự ăn được ạ."
Sao mà ngoan thế cơ chứ.
Khương Cửu Sênh đưa thìa cho thằng bé. Thời Thiên Bắc tự buộc một chiếc yếm lên cổ, một tay đỡ vào chiếc hộp, một tay cầm thìa rất ra dáng, chậm rãi ăn từng miếng nhỏ một.
Kể cũng lạ, đại đa số thời gian Thời Thiên Bắc đều ở nhà họ Từ, đích thân ông cụ chăm sóc dạy dỗ, nhưng bất luận là dáng ngồi, dáng đứng hay dáng ăn, thằng bé đều giống Thời Cẩn như tạc.
"Ngon lắm," Khương Cửu Sênh đẩy cái hộp của mình ra trước mặt Thời Cẩn:
"Anh ăn thử đi."
Thời Cẩn lắc đầu, anh không thích ăn ngọt.
Thiên Bắc thì lại rất thích đồ ngọt, về điểm này thằng bé giống Sênh Sênh nhà anh. Lúc trước còn bình thường, chứ từ sau khi mang thai Thiên Bắc, cô bị nghén ngọt, thi thoảng hai mẹ con còn có thể ăn đồ ngọt thay cơm nữa. Thời Cẩn cảm thấy rất đau đầu về chuyện đó, đã phải quản đứa nhỏ rồi, còn phải quản cả người lớn nữa.
Khương Cửu Sênh xúc hẳn một thìa đưa lên miệng anh: "Há mồm nào."
Anh nhíu mày nhưng vẫn há miệng ăn.
Khương Cửu Sênh nhoài người trên bàn, chống cằm nhìn Thời Cẩn: "Ngon không anh?"
Anh chỉ nhận xét: "Ngọt quá."
Cô lại đút cho anh ăn một quả cherry nữa. Trong các loại hoa quả, Thời Cấn thích nhất là cherry. Khương Cửu Sênh đút cả cho Thiên Bắc một quả, mà đến động tác nhổ hạt của hai ba con cũng giống nhau, đều rút một tờ giấy ăn, nhổ hạt lên đó, gói gọn lại rồi ném vào thùng rác.
Trợ lý Tiểu Ma đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng nhà ba người mà lòng người ấm áp dịu dàng này, không khỏi cảm thán: "Gene của bác sĩ Thời mạnh thật đấy."
15 phút sau, trợ lý trường quay chạy đến gọi Khương Cửu Sênh: "Chị Sinh Sênh ơi, chuẩn bị quay tiếp rồi ạ."
"Ừ."
Khương Cửu Sênh xoa đầu Thời Thiên Bắc, nói: "Thiên Bắc à, mẹ đi làm việc nhé."
"Vâng ạ."
Cô hôn Thiên Bắc, xong hôn Thời Cẩn rồi mới ra khu vực quay.
Hôm nay Khương Cửu Sênh quay cảnh đánh nhau, có rất nhiều động tác phải hoàn thành trên không, cần phải treo cáp trong một thời gian dài.
Đây không phải lần đầu tiên Thời Thiên Bắc đến thăm trường quay cùng ba, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ bị treo trên cáp. Khuôn mặt nhỏ xinh của thằng bé nhăn lại như bánh bao nhúng nước: "Ba ơi, cái cao cao kia là gì ạ?"
Thời Cẩn nhíu mày đáp: "Là cáp treo."
Thiên Bắc cũng nhíu mày, hỏi ba: "Bị treo lên cáp thế có đau không ba?"
"Có."
Hai mắt thằng bé đỏ hồng lên: "Không thể thả mẹ xuống sao ba?"
Thằng bé không nỡ để mẹ đau, hơn nữa, treo cao thế kia, đáng sợ quá.
Thời Cẩn thu lại ánh mắt đang nhìn về phía Khương Cửu Sênh, quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt sạch sẽ không vướng chút tạp chất nào của con trai mình: "Con biết cái gì gọi là công việc không?"
Thời Thiên Bắc gật đầu: "Con biết ạ."
Bà ngoại cả nói là ba mẹ đều phải làm việc, nếu không làm việc sẽ không có tiền mua sữa chua đào vàng.
"Vậy còn đạo đức nghề nghiệp thì sao?"
Thằng bé lắc đầu, ngây người không hiểu.
Thời Cẩn ngẫm nghĩ, phải làm thế nào để giải thích cho một đứa bé hơn 2 tuổi hiểu được điều mà có khi nhiều người lớn còn không hiểu nhỉ? Trầm ngâm một lúc, anh mới nói: "Đạo đức nghề nghiệp tức là có trách nhiệm với công việc trong sự nghiệp mà mình theo đuổi. Mẹ của con là một diễn viên ưu tú, mẹ con không chỉ trách nhiệm, mà còn làm tốt nhất có thể nữa."
Thời Thiên Bắc cái hiểu cái không.
Dù sao thằng bé cũng còn nhỏ tuổi, dù có hiểu chuyện, có trưởng thành sớm đi chăng nữa thì cũng không thể hiểu được quy tắc trong thế giới của người lớn.
Thời Cẩn đổi cách nói khác: "Nếu con hứa với cụ ngoại là sẽ cùng cụ ngoại xem duyệt binh, nhưng sau đó con rất buồn ngủ thì con sẽ làm thế nào?"
Thời Thiên Bắc cân nhắc một chút rồi mới trả lời ba: "Con uống hết một bình sữa chua đào vàng là sẽ không buồn ngủ nữa, như vậy có thể xem duyệt binh cùng cụ ngoại rồi ạ."
Thời Cẩn ừ một tiếng, nói: "Con có thể không nhận lời, nhưng nếu đã nhận lời rồi thì phải làm thật tốt."
Anh dùng ngón tay lau vết sữa trên mép Thời Thiên Bắc, rồi lại lau vào yếm dãi trên cổ thằng bé với vẻ mặt rất ghét bỏ, hỏi: "Giờ con hiểu chưa?"
Thời Thiên Bắc gật đầu: "Con hiểu rồi ạ."
Lần sau đi cùng ba đến thăm phim trường của mẹ, nhất định thằng bé sẽ mang sữa chua đào vàng cho mẹ.
Điện thoại của Thời Cẩn vang lên, anh nhìn số gọi đến rồi ấn nghe máy.
Là trợ lý bác sĩ Tiêu Dật gọi: "Bác sĩ Thời ạ."
"Có chuyện gì không?"
"Số liệu của bệnh nhân buổi sáng ấy có biến chuyển bất thường..."
Phía sau anh ta còn nói gì nữa nhưng Thời Cẩn nghe không rõ lắm, ở phim trường quá ồn ào. Anh ôm ống nghe, dặn: "Con đừng chạy lung tung nhé."
Thời Thiên Bắc ngoan ngoãn gật đầu.
Thời Cẩn gọi trợ lý Tiểu Ma của Khương Cửu Sênh đến, nhờ anh ta trông đứa bé một lát, sau đó đi ra ngoài phim trường nghe điện thoại. Có điều, giữa chừng Tiểu Ma lại bị gọi đi.
Ở phim trường đều là người quen, thi thoảng có mấy cô gái dâng trào tình yêu thương của người mẹ chạy tới muốn chụp ảnh cùng Thiên Bắc. Thiên Bắc khéo léo lịch sự từ chối cả. Mẹ cậu đã nói rồi, mặt của cậu không thể để bị người khác chụp ảnh được.
Từ Bác Mỹ bị buộc vào chân bàn, đang ôm một quả táo gặm. Thời Thiên Bắc ăn hết chiếc bánh black forest trong hộp, lau sạch tay và miệng rồi ngồi ngoan trên ghế, tò mò nhìn xung quanh. Thằng bé nhìn thấy một bà cụ lưng còng đang nhặt chai nhựa, nhưng cô trong phim trường không cho bà cụ vào nhặt, chỉ cho bà ấy nhặt bên ngoài thôi.
Cậu nhíu mày một lúc, không biết làm thế nào, cuối cùng vẫn nhảy từ trên ghế xuống, nhặt một chiếc túi trong thùng rác ra, nhét đầy chai vào trong rồi đi cho bà cụ.
Hai tay cậu nhấc lên, nói: "Bà ơi, cháu cho bà này."
Tay bà cụ kia rất đen, rất nhăn nheo, lúc cười chẳng còn thấy răng nữa: "Cảm ơn cháu nhé, anh bạn nhỏ."
"Không có gì ạ."
Đổ hết chai rỗng trong túi vào chiếc bị gai của bà cụ kia xong, Thời Thiên Bắc mới quay về. Đôi chân ngắn ngủn chạy rất chậm, phía trước mặt cậu có một chị đang đẩy một cái giá sắt treo đầy phục trang, di chuyển rất khó khăn. Bánh xe của chiếc giá sắt bị kẹt vào một đường dây trên mặt đất, đột ngột đổ nhào về phía sau.
Từ Bác Mỹ kêu lên: "Gâu gâu!"
Cô gái trẻ đẩy giá quần áo ở trước mặt biết va phải người khác rồi, vội hoảng hốt kêu lên một tiếng. Cô ta đang định đỡ đứa bé dậy thì một bàn tay thon dài tuyệt đẹp đã nhanh hơn một bước.
Chủ nhân của bàn tay đang nghiêm mặt lại, sắc mặt rất lạnh lùng, bế đứa bé lên.
"Con bị va vào đâu?"
"Tay ạ."
Một tay Thời Thiên Bắc ôm cổ ba mình, tay còn lại chìa ra: "Ba ơi, con đau."
Giọng Thời Cẩn vô cùng lạnh lùng: "Những chỗ khác thì sao?"
Thời Thiên Bắc muốn khóc lại cố nhịn, khẽ lắc đầu.