Translator: Nguyetmai
Mạc Băng do dự: "Có phải Tạ Đãng…" Cô ấy chỉ nói một nửa rồi im lặng.
Khương Cửu Sênh nhìn cô ấy: "Có phải gì hả chị?"
Có phải cậu ta thầm mến cô không?
Mạc Băng lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Nghệ sĩ nhà cô cái gì cũng tốt, nhưng lại mù mờ trong chuyện tình cảm nam nữ. Tạ Đãng càng khỏi phải bàn, là một tên nhóc ngay cả phim con heo còn chưa xem bao giờ. Hai người này hợp lại với nhau chẳng khác một cặp đôi cô giáo chủ nhiệm và học sinh tiểu học là bao. Đương nhiên, Khương Cửu Sênh là cô giáo chủ nhiệm, dù núi có đổ thì vẻ mặt cũng không biến sắc chút nào, còn Tạ Đãng chính là học sinh tiểu học, chỉ mỗi việc trật cổ tay thôi cũng đã đủ khiến cậu ta giãy đành đạch như chết đến nơi.
Nếu Khương Cửu Sênh thật sự đến với Thời Cẩn, e rằng tên Tạ Đãng kia sẽ phát điên mất.
Tối hôm đó, Tạ Đãng gọi nhà tạo mẫu của mình đến. Nhà tạo mẫu của cậu ta cũng chính là nhà tạo mẫu của Khương Cửu Sênh – Silian La.
"Làm lại tóc cho tôi." Tạ Đãng thô lỗ nói, "Tôi muốn tóc mình trở lại như cũ."
Tên này bị trúng gió à?
Silian chống cằm: "Khó lắm." Cho dù có là nhà tạo mẫu giỏi giang đến đâu cũng không thể làm được tóc xoăn tự nhiên đâu.
Tạ Đãng không quan tâm, ngang ngược bảo: "Nếu không làm tóc tôi trở lại như cũ, tôi cạo đầu bà."
Silian cạn lời.
Cô đã từng gặp rất nhiều kẻ ngang ngược vô lý rồi, nhưng chưa từng thấy ai cố tình gây sự như ông tướng này!
Sáng hôm sau, Khương Cửu Sênh đi quay chương trình mới. Vì thời gian quá gấp rút, cô chỉ kịp đọc kịch bản chứ không kịp diễn thử. May sao tổ chương trình không để ý điều đó, thái độ của mọi người vẫn rất khách sáo và lịch thiệp với cô.
Đây cũng chỉ là một gameshow thông thường, chơi trò chơi kết hợp với phỏng vấn, có năm MC và bốn khách mời. Khương Cửu Sênh không quen thân gì với mấy người họ, may mà MC chính là một người có nhiều kinh nghiệm, đầu óc nhạy bén, ứng biến linh hoạt, rất biết tạo không khí cho trường quay, khiến một nghệ sĩ ít tham gia chương trình thực tế như Khương Cửu Sênh cũng cảm thấy mình không quá tẻ nhạt.
Chương trình bắt đầu, Khương Cửu Sênh tiếp lời của MC chương trình, tự giới thiệu bản thân: "Xin chào mọi người, tôi là Khương Cửu Sênh."
Một câu ngắn gọn súc tích, không có từ nào dư thừa, đúng là phong cách của Khương Cửu Sênh.
MC vội đáp lời: "Chào mừng Sênh Sênh."
Khán giả ở trường quay lập tức vỗ tay như sấm.
Tại khoa Ngoại Tim mạch, Bệnh viện Số một Thiên Bắc.
Y tá Tiêu Dật vội chạy đến từ phòng cấp cứu, vừa đẩy cửa vào vừa hô to: "Bác sĩ Thời, bác sĩ Thời!"
Thời Cẩn ngẩng đầu.
Tiêu Dật thở hổn hển, trên trán đầm đìa mồ hôi: "Đường Trường An xảy ra một vụ tai nạn xe cộ, bệnh nhân bị xuất huyết trong màng tim, không thể di chuyển bệnh nhân, cần cấp cứu ngay tại hiện trường."
Cánh tay đang cầm bút của Thời Cẩn khựng lại, nói ngắn gọn: "Vết thương thế nào?"
"Vùng thắt lưng, xương sọ, bả vai và xương sườn đều bị gãy rất nặng, huyết áp đã tụt xuống 60. Phổi bị va đập mạnh, niêm mạc phổi bị rách, vết thương chí mạng dài 4cm nằm ngay gốc động mạch chủ ở đỉnh tâm nhĩ trái." Tiêu Dật nói nhanh, "Khoang ngực bị biến dạng nghiêm trọng, vết thương ngay tim là nặng nhất, xuất huyết rất nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng tràn máu vào màng trong của tim."
Tình huốn nguy cấp đến mức nhân viên cấp cứu phải gọi thẳng đến số máy của Tiêu Dật. Bởi lẽ, cả Bệnh viện Số một Thiên Bắc này chắc chắn không có người thứ hai dám nhận bệnh nhân như thế.
Vẻ mặt Thời Cẩn vẫn bình thản, ung dung đáp: "Trước hết cứ yêu cầu cách ly hiện trường, chuẩn bị giải phẫu mở lồng ngực tại chỗ."
Tiêu Dật không dám trì hoãn thêm giây nào: "Giờ tôi sẽ đi báo cho khoa Gây mê và khoa Ngoại Huyết quản."
Ở trường quay, một nửa thời lượng của chương trình đã hoàn tất. Trò chơi vẫn đang diễn ra vô cùng náo nhiệt, không khí trường quay cực kì vui vẻ, cả MC và khách mời đều cười không ngừng.
Chỉ mỗi mình Khương Cửu Sênh vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm.
MC chính cười đến mức lộ hết nếp nhăn quanh khóe mắt: "Sênh Sênh, đến lượt em kìa."
Khương Cửu Sênh bước ra khỏi hàng, mặt mày nghiêm túc đến mức không giống như đang chơi trò chơi, dù động tác phối hợp hơi cứng ngắc nhưng quả thật tinh thần tập trung vô cùng cao độ.
"Một chén kính Thiên Nhai, hai chén kính DotA, ba chén kính Lạc Đà Alpaca, bốn chén…" Ặc quên mất rồi, cô theo bản năng hỏi khách mời đối diện mình, "Anh tên gì?"
Người đối diện cố nhịn cười: "Sênh Sênh, tôi mới là DotA."
Còn người ban nãy bị gọi là "DotA" thì bảo: "Còn tôi mới là Thiên Nhai này."
Người vừa bị gọi là "Thiên Nhai" lại nói: "Tôi tên Grass Mud Horse cơ." Người này không nhịn được nữa, ôm bụng cười lăn lộn, "Động tác của tôi là nảy người lên, còn động tác lắc vai là của Lạc Đà Alpaca mới đúng."