Translator: Nguyetmai
Thời Cẩn đẩy nhanh tốc độ mổ.
"Lấy máy hút."
Giọng anh bình thản, không hề có vẻ gấp gáp.
Bác sĩ mổ phụ vô cùng sợ hãi: "Bác sĩ Thời, tim bệnh nhân ngừng đập rồi."
Thời Cẩn ngước mắt nhìn, sau đó vẫn tiếp tục động tác mổ trên tay. Máu chảy quá nhiều, đặc biệt là ở vị trí động mạch chủ ở tâm nhĩ trái, nhuộm đỏ cả ống tay áo vô trùng màu lam của anh.
Sau khi tìm được nơi xuất huyết của động mạch chủ, Thời Cẩn nói: "Nhíp phẫu thuật."
Y tá trưởng lập tức đưa lên.
"Xoa bóp tim cho bệnh nhân." Giọng anh rất khẽ, đều đặn mà trầm tĩnh, "Bác sĩ Lưu, tiêm tĩnh mạch."
Bác sĩ Lưu khoa Gây mê lập tức ghim năm bình truyền dịch lên, đầu đầy mồ hôi tiêm thuốc cho bệnh nhân.
Các y tá giúp đỡ xung quanh đều đỏ cả mắt, cầm khăn vô khuẩn thấm mồ hôi cho bác sĩ mổ chính.
Ba bác sĩ mổ phụ, hai bác sĩ gây mê, sắc mặt đều vô cùng căng thẳng, chỉ mỗi mình bác sĩ mổ chính Thời Cẩn vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh không chút hoang mang. Cho dù đang vào thời khắc phải chạy đua với thần chết nhưng dao mổ trong tay anh vẫn nhanh gọn và chuẩn xác như cũ.
"Bác sĩ Chu, giúp tôi hạ nhiệt độ xuống 28 độ, thành lập hệ tuần hoàn ngoài."
Giọng anh rất dịu dàng, khiến người nghe cảm thấy bình tĩnh lại.
Bác sĩ Chu hít thật sâu: "Được."
Xung quanh vô cùng ồn ào, tiếng máy giám sát dồn dập cảnh báo, hòa cùng tiếng còi xe cảnh sát náo động khắp nơi, tạo thành thứ âm thanh cực kì hỗn tạp. Giữa bốn bề huyên náo, giọng nói ôn hòa và trầm lắng của anh vẫn chậm rãi vang lên.
"Kẹp mạch máu."
"Kéo giải phẫu."
"Máy hút."
Y tá trưởng tập trung cao độ, phối hợp nhịp nhàng theo mệnh lệnh của bác sĩ mổ chính.
Vết thương nằm ở vị trí van động mạch ở tâm nhĩ trái nên máu chảy không ngừng. Thời Cẩn thả dụng cụ trong tay ra, dùng kẹp dò vào trong.
Tìm được tĩnh mạch rồi!
Anh nói: "Dẫn lưu(1) tĩnh mạch ra bên ngoài cơ thể."
(1)Dẫn lưu: dùng cách thức phẫu thuật để dẫn mủ và dịch trong cơ thể ra ngoài
Bác sĩ Chu lập tức hiểu ra ý đồ của anh.
Chừng mười lăm phút sau, bác sĩ theo dõi máy giám sát mừng rỡ reo lên: "Bác sĩ Thời, nhịp tim của bệnh nhân hồi phục rồi."
Thời Cẩn ngước mắt, nhìn chữ số trên màn hình, đôi mắt bình tĩnh rũ xuống.
Anh đưa tay: "Kẹp xà mâu."
Một đôi tay thon dài bên dưới lớp găng dính đầy máu nhưng vẫn không thể che lấp khung xương xinh đẹp của anh.
Y tá trưởng lập tức đưa chiếc kẹp xà mâu sang.
Các bác sĩ mổ phụ đều im lặng, tập trung tinh thần cao độ, chỉ có giọng bác sĩ mổ chính vẫn vang lên đều, vừa bình tĩnh vừa trầm thấp.
"Máy hút."
"Tiêm dịch HKT."
"Kéo giải phẫu."
"Chỉ khâu vết thương."
Bác sĩ Lưu khoa Gây mê nói: "Bác sĩ Thời, huyết áp của bệnh nhân đã bình thường trở lại."
Thời Cẩn ừ khẽ, thả dao phẫu thuật xuống, lạnh nhạt nói: "Phẫu thuật kết thúc, khâu vết mổ lại."
Y tá trưởng vừa đưa kẹp kim cho anh, sau đó nhanh chóng chuẩn bị máy hút, đến lúc quay lại không khỏi sửng sốt.
Khâu giấu chỉ! Không ngờ được là khâu giấu chỉ!
Vốn trong trường hợp khoang ngực xuất huyết nhiều, không nhìn thấy miệng vết thương, việc tiến hành khâu mổ khi chưa hút dịch ra ngoài rất khó khăn. Toàn bộ quá trình đều phải tùy thuộc vào khả năng thăm dò chuẩn xác cùng tay nghề thuần thục không chút sai sót của bác sĩ. Mặc dù khâu giấu chỉ trong giải phẫu ngoại khoa không được coi là hiếm thấy, nhưng dùng nó để khâu động mạch tim thì chưa nghe đến bao giờ.
Cũng chỉ Thời Cẩn mới có thể nhiều lần phá vỡ giới hạn của y học ngoại khoa như vậy.
"Xong rồi." Thời Cẩn đặt kim trên tay xuống, "Bác sĩ Chu, phiền anh rồi."
Quy tắc cũ, các công việc sau đó sẽ do bác sĩ mổ phụ thực hiện.
Y tá trưởng không kịp đợi bệnh nhân được khâu xong vết thương, vội vàng kích động báo với người thân của bệnh nhân: "Phẫu thuật thành công rồi!"
Mọi người nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó là tiếng vỗ tay ngất trời vang lên từ phía quần chúng vây xem, thật lâu sau cũng chưa dừng lại.
Thật quá rung động!